a

THƯƠNG CHÚC THẦY CÔ VÀ ANH CHỊ EM ĐỒNG MÔN TRƯỜNG HOÀNG DIỆU MỘT NĂM MỚI GIÁP THÌN AN LÀNH VÀ HẠNH PHÚC

b

b
CHÚC QUÝ THẦY CÔ VÀ ĐỒNG MÔN HOÀNG DIỆU NĂM GIÁP THÌN VẠN SỰ NHƯ Ý - AN KHANG THỊNH VƯỢNG.

Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2020

VÌ SAO!




Vì sao dù nghèo đói cỡ nào,
Nhật Bản không bao giờ có người ăn xin?
Một điều kỳ lạ khi đến Nhật Bản đó là thật khó có thể gặp một người vô gia cư hay ăn xin nào đang ngửa tay ra xin tiền người qua đường trên phố.
Tại sao vậy?
Một người Việt Nam trong lần đến thăm thành phố Ginza của Nhật Bản đã bắt gặp một cảnh tượng khiến anh vô cùng kinh ngạc.
Anh kể rằng mình đã trông thấy một người đàn ông nhưng không biết có thể gọi là ăn xin hay không.
Ông ấy mặc bộ Kimono màu vàng pha nâu được là ủi sạch sẽ tươm tất, chân đi giày trắng bóc như vừa mua từ cửa hiệu,
tay cầm chuông, tay còn lại cầm chiếc bát gỗ, đầu đội chiếc nón che gần hết cả khuôn mặt.
Ông ấy đứng im trên vỉa hè,
ai đi ngang cho gì thì cho,
nhưng ông không xin.
Anh thắc mắc đến người hành khất cũng có lòng tự trọng đến nhường này sao?
Ông ấy đứng im trên vỉa hè,
ai đi ngang cho gì thì cho,
nhưng ông không xin.
Vì sao Nhật Bản không có ăn xin ngoài đường?
Theo một số liệu thống kê thú vị, tại Tokyo có 2.000 người vô gia cư, nhưng bạn sẽ không bao giờ gặp được bất kỳ người vô gia cư nào hay một cậu bé lấm lem nào trên đường phố Nhật Bản đang ngửa tay ra xin tiền một người qua đường hay một ai đó.
Chính phủ Nhật Bản đầu tư thực thi chính sách
“trợ cấp nhân sinh”,
có nghĩa là bất kỳ người nghèo hay người vô gia cư khi cảm thấy điều kiện vật chất quá khó khăn và cần được giúp đỡ thì họ có thể đến chính quyền địa phương xin nhận trợ cấp.
Trung bình một người có thể nhận số tiền trợ cấp hàng tháng lên tới 120.000 Yên
(khoảng hơn 22 triệu đồng)
để trang trải cuộc sống tối thiểu. Tuy nhiên, rất nhiều người nghèo ở Nhật Bản từ chối nhận chính sách này.
Hầu hết những người vô gia cư ở Nhật Bản đều là những người già, trẻ em khuyết tật, chủ doanh nghiệp bị phá sản, nhân viên văn phòng, sinh viên tốt nghiệp ra trường vì một lý do nào đó mà phải rẽ ngang cuộc đời.
Dù rơi vào bế tắc hay bi thương họ không hề ngửa tay ra xin tiền, đơn giản vì họ nghĩ rằng như vậy đang làm mất đi lòng tự tôn trong nhân cách của mình.
Lòng tự trọng của người Nhật rất cao, họ cho rằng mình có thể chết nhưng không được xin của bố thí.
Tại Nhật Bản, những người ăn xin là những người bị coi thường nhất, vì họ cho rằng tinh thần võ sĩ đạo sẽ không cho phép họ làm vậy.
Người Nhật tâm niệm rằng:
Một người cho dù đến bước đường cùng cũng không bao giờ nhụt chí.
Cũng chính bởi vậy, từ đống đổ nát hoang tàn sau cuộc chiến tranh khốc liệt, Nhật Bản đã tự vươn mình trở thành một siêu cường quốc kinh tế chỉ trong một thời gian ngắn, khiến cả thế giới phải ngả mũ thán phục.
Tự trọng – Tinh thần võ sĩ đạo trong tính cách người Nhật
Lòng tự trọng được xem là giá trị cốt lõi trong văn hóa của người Nhật.
Không chỉ riêng đối với người giàu mà ngay cả người vô gia cư cũng hiểu rằng, sự tôn nghiêm làm nên một con người chứ không phải tiền bạc hay chức vị.
Giáo dục cho trẻ em về lòng tự trọng trong nhân cách được người Nhật chú trọng ngay từ những khi còn bé.
Đến Nhật, bạn có thể trông thấy một cậu bé 2-3 tuổi đang lẫm chẫm tập đi theo mẹ, nhưng nếu chẳng may trượt ngã, không bao giờ người mẹ cuống quýt, vội vã đỡ con dậy.
Thay vào đó, mẹ cậu bé sẽ quay lại và nói:
“Con hãy cố tự mình đứng dậy nhé! Không dựa dẫm, tự đứng dậy ngay tại chính nơi mình vấp ngã là bài học về lòng tự trọng đầu tiên mà mỗi người con Nhật Bản được học ngay từ khi bé.”
Có thể bạn chưa biết,
tại Nhật, khi một người cảnh sát khi bắt gặp một người lái xe vi phạm luật giao thông, anh ấy sẽ không bắt người tài xế xuống xe mà sẽ bước đến bên buồng lái hỏi chuyện với người tài xế chỉ vì muốn giữ lòng tự trọng cho người lái xe.
Tại một cửa hàng của Nhật Bản, người chủ tiệm đã quyết định lắp đặt camera để quản lý trông coi hàng hóa phòng trường hợp bị mất cắp.
Ngay một thời gian sau,
không có bất kỳ vị khách nào ghé đến cửa hàng mua đồ nữa, họ tẩy chay chủ tiệm vì ông ấy đã làm tổn thương lòng tự trọng của mình.
Cũng từ đây, trong các siêu thị hay tiệm tạp hóa của Nhật đều không lắp camera như các nơi khác.
Và một điều kỳ lạ trong hàng tá những kỳ lạ về xứ sở này đó chính là chỉ trong vài ba năm, nước Nhật có tới từ 4-5 Thủ tướng, không phải người đứng đầu của đất nước bị cách chức mà họ xin từ chức.
Từ chức vì lòng tự trọng.
Ngày 12/7/2007, Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe xin từ chức vì cho rằng ông đã không đảm nhiệm tốt vai trò của mình sau 1 năm làm Thủ tướng đầy sóng gió.
Trong bất kể một lĩnh vực nào,
dù chỉ là một sai phạm nhỏ, dù đó là do cấp dưới gây ra,
người đứng đầu luôn nhìn nhận rằng nguyên nhân dẫn đến hậu quả này xuất phát từ chính họ,
là lỗi của mình.
Có câu chuyện kể về một vị giáo sư khi bị người khác đâm xe làm ngã, ông đứng dậy và nói với người làm ông ngã rằng:
“Xin lỗi, vì tôi mà ông gây ra chuyện này!”
Người Nhật rất kiêng kỵ xúc phạm người khác.
Trong giao tiếp, họ luôn cố gắng tìm cách nói giảm, nói tránh bằng những hành động ít mang tính đe dọa, không làm tổn thương người khác trước đám đông vì người Nhật muốn giữ lòng tôn nghiêm cho người khác.
Vậy tự trọng là gì mà từ một giáo sư học thức đến một người ăn xin ngoài đường coi trọng đến vậy?
Tự trọng là một phẩm chất cao quý, ước chế con người ta không phát sinh tham lam, tật đố;
tự trọng hướng con người ta đi đúng đường, bước đúng bước không mưu cầu quá nhiều mà biết sống đúng mực.
Tự trọng có thể được xem như thước đo của đạo đức mà con người có thể dùng để đối đãi với nhau.
Không có tự trọng hay lòng tự tôn nhân cách con người dễ bị hoen ố, sống không cần biết quan tâm đến xung quanh và dần trở nên tha hóa.
Cũng bởi vậy mà tự trọng đã trở thành bài học đầu tiên mà mỗi em nhỏ người Nhật được học ngay những bước vấp ngã đầu tiên của cuộc đời.
Người Nhật hiểu rằng, giữ lòng tự trọng không phải mục đích vì để thể hiện tôi là ai, tôi là người như thế nào với người khác;
mà họ tin khi có tự trọng con người sẽ biết phân biệt đâu là đúng, đâu là sai; điều gì nên và không nên làm, từ đó mà gặt hái sự tôn nghiêm của chính bản thân mình.
Tự trọng trong văn hóa người Nhật xuất phát từ tâm niệm sống tốt đẹp, dạy con người ta biết vươn lên sau những khó khăn; luôn cố gắng suy nghĩ và hạn chế tối đa thương tổn trong tâm người khác.
Nhật Bản ngày nay có lẽ đã không chỉ là xứ sở của hoa anh đào hay những ngọn núi tuyết cao sừng sững, mà còn là đất nước của những giá trị nhân cách cao cả.

Hồng Tâm
Nguồn: Đại Kỷ Nguyên

Tới thăm ngôi làng tuyệt đẹp, quê hương chú mèo máy Doraemon huyền thoại


Ngôi làng này xứng danh thiên đường nơi hạ giới, mỗi mùa đều có một vẻ đẹp rất riêng, đi hoài mà không cảm thấy chán. Đây cũng là nơi tác giả Fujiko F. Fujio thai nghén những tập đầu câu chuyện về chú mèo máy Doraemon.




Làng Shirakawago nằm ở chân núi Hakusan, tỉnh Gifu, miền trung Nhật Bản.
Làng Shirakawago nằm ở chân núi Hakusan, tỉnh Gifu, miền trung Nhật Bản. Tất cả những ngôi nhà ở đây đều được xây dựng theo kiểu nhà gỗ truyền thống cổ xưa, với mái dốc lợp cỏ tranh. Mái nhà cũng được thiết kế đặc biệt để chống lại lớp tuyết dày đặc vào mùa đông.
Những dấu vết lâu đời nhất còn sót lại cho tới ngày nay, chứng minh sự tồn tại của con người trong làng Shirakawago có thể có niên đại từ năm 7000 trước Công nguyên đến năm 2300 trước Công nguyên. Do đó, nơi này điển hình cho mô hình ngôi làng mà người Nhật cổ đại sinh sống trước đây.
Tuy nhiên, cái tên Shirakawago không được nhắc đến trong các tài liệu lịch sử cho đến năm 1176. Ngôi làng trên núi được bao quanh bởi những ngọn đồi, điều này ngụ ý rằng phần lớn diện tích là rừng và nông nghiệp là ngành chính ở đây, với mục đích cung cấp thực phẩm cho người dân địa phương.
Bất chấp những thay đổi mạnh mẽ về kinh tế và xã hội ở Nhật Bản trong những năm qua, làng Shirakawago vẫn đứng vững một cách thần kỳ. Thu hút hàng trăm nghìn lượt du khách ghé đến quanh năm. Từ trung tâm Kyoto, du khách chỉ mất khoảng 4 giờ đồng hồ để di chuyển đến làng Shirakawago.
Năm 1995, làng Shirakawago được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới. Nơi này nổi tiếng với những ngôi nhà Gassho-zukuri truyền thống, có tuổi đời hơn 250 năm.
Từ Gassho-zukuri có nghĩa là "xây dựng giống như bàn tay đang cầu nguyện", đây chính là nét những mái nhà đặc trưng nhất của người Nhật cổ đại. Ước tính có 114 ngôi nhà và 600 người hiện vẫn đang sinh sống tại đây. Những ngôi nhà này hiện được trưng dụng làm nhà hàng, bảo tàng, thậm chí du khách có thể ở lại đêm.
Với những vẻ đẹp cổ điển như vậy, có thể dễ dàng hiểu được tại sao khách du lịch từ khắp nơi trên thế giới ghé đến thưởng ngoạn.
Dù du khách đến đây vào thời điểm nào trong năm, cảnh vật vẫn khiến mọi người lưu luyến không rời. Vào mùa đông, làng Shirakawago chìm trong sắc nâu và trắng.
Mùa xuân thì ngập trong sắc xanh của những cánh đồng lúa, mùa thu với những tán lá xanh đỏ vàng đan xen nhau hay mùa hè nắng vàng rực rỡ trải khắp nơi.
Thế nhưng, nổi bật nhất vẫn là vẻ đẹp khi làng Shirakawago bước vào mùa thu. Lúc này, thời tiết se lạnh, những tán lá đỏ trải dài khắp lối đi. Những ngôi nhà cổ kính in bóng trên mặt hồ trong xanh, khung cảnh thiên nhiên rất ngoạn mục.
Được biết, ngôi làng cổ tích này cũng là nơi “chào đời” chú mèo máy Doremon nổi tiếng của Nhật Bản. Bộ truyện tranh nổi tiếng khắp thế giới, gắn liền với tuổi thơ của biết bao thế hệ, được tác giả Fujiko lấy cảm hứng và sáng tác tại đây.

Phan Hằng

Choáng với những công trình 'khủng' tốn hơn 500 năm xây dựng

Theo đuổi chủ nghĩa hoàn hảo, quy mô đồ sộ, trang trí cầu kỳ hay bất cứ yếu tố nào khác đều có thể trở thành lý do khiến nhiều công trình kiến trúc trên thế giới mất nhiều thời gian xây dựng, thậm chí là kéo dài nhiều thế kỷ.
Duomo Milan (Italia)
Nhà thờ lớn tại Milan không chỉ là biểu tượng của thành phố phía Bắc Italia này mà còn được coi là công trình quan trọng nhất của kiến trúc Gothic tại đây.
Theo DW, Duomo Milan bắt đầu được triển khai từ năm 1388. Nhiều kiến trúc sư đã tiếp nhận để xây dựng nhà thờ này qua các thời kỳ. Mãi đến năm 1965, tức là 577 năm sau đó Duomo Milan mới được hoàn thiện.
Nhà thờ bao phủ diện tích gần 12.000 mét vuông, được trang trí với nhiều bức tượng là những tác phẩm điêu khắc nghệ thuật tuyệt đẹp. 2,245 bức tượng bên ngoài, 96 bức tượng trên gác và 135 bức tượng trên tháp.
Nổi tiếng nhất là bức tượng Madonnina, đây là bức tượng Đức Mẹ Đồng Trinh bằng đồng, được dát bởi 3,900 mảnh vàng lá. Bức tượng được hoàn thành bởi Goldsmith Giuseppe Bini và nhà điêu khắc Giuseppe Perego. Tượng cao 4m, được đặt lên đỉnh ngọn tháp cao nhất và cũng là điểm cao nhất trong thành phố với chiều cao 108.5m.
Sân thượng của nhà thờ cũng là nơi thường xuyên tổ chức các buổi hòa nhạc đậm chất Italia.
Du khách có thể đi bộ hoặc đi thang máy để lên đỉnh của nhà thờ, chiêm ngưỡng khung cảnh tuyệt đẹp của toàn thành phố Milan.
Tu viện Westminster (Anh)
Nằm tọa lạc trước mặt tòa nhà nghị viện Vương quốc Anh, giữa tháp Big Ben Tower và Victoria Tower, tu viện Westminster có hai tháp chuông nhà thờ cao, hình khối chữ nhật khiến cho người xem nhận thấy đường nét kiến trúc gần giống với nhà thờ Notre-Dame ở Paris
Tu viện Westminster được coi là trái tim và là linh hồn của kiến trúc giáo hội nước Anh. Tu viện được xây dựng lại dựa trên nhà thờ Giáo sĩ Edward vào năm 1245.
Việc xây dựng lộn xộn của nhà thờ tiến triển chậm do nạn đói và cách mạng. Chính vì thế 500 năm sau, tức là vào năm 1745 tu viện mới được hoàn thiện.
Tu viện Westminster là nơi tiến hành lễ đăng quang của vua và nữ hoàng Anh, đây cũng là nơi chôn cất của nhiều người trong Hoàng gia Anh và nhiều nhân vật nổi tiếng khác trong Lịch sử Anh.
Cùng với Cung điện Westminster và Nhà thờ Saint Margaret, Tu viện Westminster đã được UNESCO xếp hạng Di sản thế giới vào năm 1987
Nhà thờ lớn Cologne (Đức)
Năm 1248, nhà thờ được xây dựng lại trên nền cũ của nhà thờ được xây dựng năm 873 dưới Vương triều Caroline và mãi đến năm 1880 mới hoàn thành.
Nhìn từ trên xuống nhà thờ có hình dáng chữ thập với mặt tiền rộng 8.000m2, trên tháp nhà thờ là cây thánh giá cao 2,88m; rộng 1,66m được làm từ gỗ sồi, đã có từ hơn 700 năm nay.
Toàn bộ nhà thờ đều được xây dựng đá granito mài bóng chiếm đến 8.000m2, các ngọn tháp nhỏ trang trí khiến nhà thờ thêm huy hoàng lộng lẫy.
Nhà thờ được xây dựng theo phong cách Gothic và được nhiều nhà sử học nhận định là công trình xây dựng phối hợp hài hòa có một không hai của tất cả các nguyên tố xây dựng và của trang trí trong phong cách kiến trúc Gothic thời Trung cổ.
Do vậy The Cologne Cathedral được UNESCO đánh giá là một trong những công trình kiến trúc Gothic đẹp nhất châu Âu và được công nhận là di sản thế giới vào năm 1996.
Bên trong nhà thờ, cả bốn bức tường bao quanh đều được vẽ các tranh về câu truyện thánh và lắp đặt các cửa sổ kính pha lê màu.
Trong nhà thờ có 5 quả chuông, trong đó có quả chuông St. Peter 24 tấn là nặng nhất. Đứng trên tháp chuông này, người ta có thể thưởng thức phong cảnh mỹ lệ của thành phố Cologne và dòng sông Rhine kiều diễm.
Theo Linh Đan