Cuộn giấy papyrus chứa một phần sử thi "Iliad" của Homer đã được các chuyên gia phát hiện trong bụng của xác ướp tìm thấy ở Ai Cập.
Các nhà khảo cổ học ở Ai Cập đã phát hiện một xác ướp có chứa bản sao của sử thi "Iliad" bên trong bụng. Phát hiện độc đáo này được họ đánh giá là "đặc biệt".
Theo các chuyên gia, xác ướp trên được tìm thấy ở di chỉ Oxyrhynchus - nghĩa trang cổ ở thị trấn Al-Bahnasa, tỉnh Minya, Ai Cập. Cuộn giấy papyrus được tìm thấy trong xác ướp là một phần chương 2 của sử thi Iliad, liệt kê các con tàu được sử dụng để tấn công thành Troy.
Địa điểm khảo cổ Oxyrhynchus đã được các chuyên gia khai quật liên tục trong hơn một thế kỷ. Vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, các nhà khảo cổ đã tìm thấy khoảng 500.000 mảnh giấy papyrus tại địa điểm này.
Nhóm nghiên cứu cho hay cuộn giấy papyrus đã được đặt trong bụng của người quá cố trong quá trình ướp xác.
Kết quả kiểm tra niên đại cho thấy xác ướp chứa sử thi Iliad bên trong bụng cho thấy người này sống vào thời La Mã cai trị Ai Cập, tức khoảng từ năm 30 trước Công nguyên - sau khi nữ hoàng Cleopatra tự tử - cho đến năm 641 Công nguyên, khi Đế chế Rashidun nắm quyền kiểm soát Ai Cập.
Trưởng đoàn khảo cổ Esther Pons Mellado cho biết cuộn giấy papyrus chép sử thi được đặt vào bên trong bụng khi ướp xác với mục đích bảo vệ người chết ở thế giới bên kia.
Tập tục đặt giấy papyrus vào trong bụng hoặc ngực của xác ướp đã được biết đến từ lâu. Tuy nhiên, các nhà khảo cổ đến nay vẫn chưa hiểu rõ vì sao người xưa cho rằng làm như vậy có thể bảo vệ người chết.
Theo các nhà nghiên cứu, đây là lần đầu tiên sử thi Iliad - một tác phẩm Hy Lạp khoảng 2.700 - 2.800 tuổi - được phát hiện bên trong một xác ướp Ai Cập. Những bản giấy cói bên trong ngực hoặc bụng các xác ướp được tìm thấy trước đó thường chép các văn bản ma thuật.
Hiện các chuyên gia chưa thể xác định danh tính của xác ướp. Những kiểm tra ban đầu cho thấy thi hài thuộc về một người đàn ông.
Phát hiện khó tin về xác ướp 700 năm tuổi ở Bolivia
Kết quả phân tích ADN xác ướp 700 năm tuổi ở Bolivia cho thấy vi khuẩn bệnh sốt ban đỏ đã tồn tại ở châu Mỹ trước khi người châu Âu đến.
Bằng phương pháp phân tích ADN cổ đại, các nhà nghiên cứu đã xác định sự hiện diện của vi khuẩn Streptococcus pyogenes, hay liên cầu khuẩn nhóm A, trong một xác ướp 700 năm tuổi được tìm thấy ở Bolivia. Phát hiện này cung cấp bằng chứng được xác nhận sớm nhất về vi khuẩn Streptococcus pyogenes đã tồn tại ở châu Mỹ trước khi người châu Âu đặt chân tới.
Streptococcus pyogenes được tìm thấy trong xác ướp 700 tuổi trên tương tự như các chủng hiện đại có thể gây viêm họng và sốt ban đỏ cho người bệnh.
Nhóm nghiên cứu có phát hiện này khi kiểm tra, phân tích những thi hài được ướp xác tự nhiên được tìm thấy trong "chullpas" - một loại tháp tang lễ cổ đại, trên khắp dãy Andes ở Bolivia. Những người này được chôn cất vào khoảng năm 1000 - 1450, sau sự sụp đổ của nền văn minh tiền Inca được gọi là Tiwanaku và trước khi đế chế Inca xuất hiện.
Khi phân tích xác ướp của một người đàn ông trưởng thành trẻ tuổi với hộp sọ đã được làm biến dạng, sống vào khoảng thời gian từ năm 1283 - 1383, các nhà nghiên cứu đã phát hiện dấu vết của một số loại vi khuẩn khác nhau, bao gồm Streptococcus pyogenes và Clostridium botulinum.
"Việc phát hiện vi khuẩn Streptococcus pyogenes có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Mặc dù xuất hiện trong các đợt bùng phát dịch bệnh hiện đại nhưng loại vi khuẩn này vẫn chưa được phát hiện trong thời cổ đại", nhóm nghiên cứu cho biết.
Liên cầu khuẩn nhóm A hiện được tìm thấy trên toàn cầu và là nguyên nhân gây ra nhiều bệnh khác nhau, bao gồm các bệnh nhẹ như viêm họng, sốt ban đỏ... Mặc dù vi khuẩn liên cầu đã phổ biến trên toàn thế giới trong nhiều thế kỷ, nhưng thông tin về sự tiến hóa của chúng chỉ đến từ các chủng hiện đại. Điều này khiến các chuyên gia tự hỏi không biết Streptococcus pyogenes đã tồn tại ở châu Mỹ trước khi người châu Âu đến hay chưa.
Nghiên cứu mới đã giúp các nhà nghiên cứu trả lời câu hỏi trên khi phân lập được bộ gene gần như hoàn chỉnh của Streptococcus pyogenes từ một chiếc răng trên xác ướp ở Bolivia. Bộ gene này có niên đại 700 năm và là bằng chứng xác nhận sớm nhất về sự hiện diện của vi khuẩn này ở châu Mỹ.
Phân tích ADN cũng cho thấy vi khuẩn Streptococcus pyogenes tìm thấy trên xác ướp 700 tuổi ở Bolivia đã tách biệt khỏi tất cả các dòng S. pyogenes khác vào khoảng 10.000 năm trước. Khung thời gian này có thể trùng với lần đầu tiên con người đặt chân đến dãy Andes, khi họ gặp những loài động vật chưa từng được biết đến trước đây có thể mang mầm bệnh.
Người thanh niên nhiễm vi khuẩn Streptococcus pyogenes đã sống trong xã hội có mật độ dân số ngày càng tăng và tỷ lệ di cư cao. Các nhà nghiên cứu đã phát hiện điều này thông qua phân tích xương hé lộ tình trạng dinh dưỡng của người này ở dưới mức trung bình. Tất cả những bằng chứng này "có thể ảnh hưởng đến chức năng miễn dịch và khả năng dễ mắc các bệnh dịch cổ xưa hoặc các đợt bùng dịch bệnh phát tiềm tàng trong quá khứ". Dù vậy, đến nay, các chuyên gia vẫn chưa thể xác nhận chính xác nguyên nhân tử vong của người đàn ông này.
Trí Thức và Cuộc Sống
Tin đồn lan truyền suốt nhiều năm rằng Tử Cấm Thành của Trung Quốc sử dụng tới 600.000 tấn máu lợn mỗi năm để “trừ tà” cuối cùng đã được làm sáng tỏ
Suốt nhiều năm, công chúng rỉ tai nhau rằng Tử Cấm Thành của Trung Quốc dùng lượng lớn máu động vật để trấn yểm. Tuy nhiên, một nghiên cứu gần đây đã hé lộ công dụng khoa học thực sự của chúng và giải đáp các lời đồn đoán.
Từ lâu, một tin đồn thất thiệt lan truyền rộng rãi trong dân chúng cho rằng Tử Cấm Thành tại Bắc Kinh, Trung Quốc tiêu thụ tới 600.000 tấn máu lợn mỗi năm. Mục đích của việc làm này, theo như những lời rỉ tai, là để xua đuổi tà ma và những linh hồn oan khuất lẩn khuất trong khu hoàng thành. Thế nhưng, bí ẩn này cuối cùng đã được đưa ra ánh sáng.
Theo một cuốn sách mới được xuất bản gần đây, thứ chất lỏng màu đỏ thường bị gán cho những yếu tố tâm linh ấy thực chất lại đóng vai trò là một loại chất kết dính. Hỗn hợp này được dùng để sơn lên những bức tường và các cột trụ màu đỏ mang tính biểu tượng của cung điện.
Tờ Beijing Daily đưa tin, thông tin này được trích xuất từ cuốn sách mang tựa đề ngồi dưới mái nhà Tử Cấm Thành: giải đáp 50 câu hỏi về Tử Cấm Thành. Tác giả của tác phẩm là Chu Càn, một chuyên gia về kiến trúc cổ, người đã dành trọn hai thập kỷ cống hiến cho công tác nghiên cứu tại cung điện này.
Trong tác phẩm của mình, nhà nghiên cứu Chu đã lên tiếng bác bỏ hàng loạt tin đồn vô căn cứ bủa vây khu di tích, điển hình nhất là câu chuyện về hàng trăm ngàn tấn máu lợn. Ông giải thích cặn kẽ rằng hỗn hợp được phết lên mặt ngoài của các cấu trúc gỗ hoặc tường gạch được gọi là "di zhang ceng".
Lớp áo bảo vệ này thực sự có chứa thành phần huyết lợn. Dù vậy, ông nhấn mạnh máu động vật không hề mang ý nghĩa trừ tà ma như dân gian vẫn đồn thổi, mà đơn thuần chỉ là một loại vật liệu tăng cường độ bám dính.
Tất cả các hiện tượng kỳ bí đều có lời giải thích khoa học hoặc lý do thực tế (như oxit sắt từ trên tường gây ảo ảnh quang học, hoặc việc đóng cửa sớm lúc 5 giờ chiều là để kiểm kê hiện vật).
Đi sâu vào khía cạnh kỹ thuật, tác giả tiết lộ rằng huyết lợn sẽ được trộn lẫn cùng tro gạch, dầu trẩu, cây gai dầu và một vài nguyên liệu thô khác để tạo ra một loại vữa đặc biệt. Thợ thủ công sẽ phết lớp vữa này lên bề mặt của các cấu kiện bằng gỗ.
Nhờ đó, lớp áo giáp này sẽ che chắn cho phần lõi gỗ bên trong khỏi những tác động tàn phá của ánh nắng mặt trời, những cơn mưa xối xả cũng như sự xâm nhập của các loài côn trùng gây hại. Việc ứng dụng huyết lợn giúp gia tăng đáng kể độ bám và tuổi thọ của lớp di zhang ceng.
Theo lời kết luận của ông Chu, đây đích thực là một phát minh mang tính khoa học vượt tầm thời đại của những thợ thủ công thời xưa. Sau khi hoàn thiện lớp nền, các thợ sơn sẽ tiến hành phủ màu đỏ hoặc vẽ thêm các họa tiết trang trí lên trên bề mặt lớp di zhang ceng. Công nghệ xây dựng độc đáo này đã được áp dụng xuyên suốt tại Tử Cấm Thành kể từ triều đại nhà Minh trong giai đoạn từ năm 1366 - 1644.
Nói thêm về Tử Cấm Thành, đây là quần thể cung điện hoàng gia đồ sộ tọa lạc ngay vị trí trung tâm thủ đô Bắc Kinh. Trong suốt hơn 500 năm lịch sử kéo dài từ năm 1420 cho đến đầu thế kỷ 20, nơi đây không chỉ là chốn sinh hoạt của các bậc đế vương mà còn là trung tâm đầu não của quyền lực chính trị tại Trung Quốc. Vào năm 1987, tổ chức Unesco đã chính thức công nhận Tử Cấm Thành là di sản thế giới.
Cho đến nay, đây vẫn là quần thể cung điện hoàng gia được bảo tồn với quy mô lớn nhất còn tồn tại trên toàn cầu. Mức độ thu hút của di tích này là không thể phủ nhận khi nó luôn nằm trong top những điểm đến hấp dẫn nhất tại Trung Quốc. Chỉ tính riêng trong năm ngoái, cung điện đã đón chào 18 triệu lượt du khách đến tham quan, ghi nhận mức tăng trưởng ấn tượng so với con số 17,6 triệu lượt của năm trước đó.
Những câu chuyện ma quỷ truyền miệng xuất phát từ lịch sử nhiều biến cố của cung điện, điển hình như vụ ảo ảnh cung nữ năm 1992 hay tiếng khóc ở giếng Trân phi.
Sở dĩ tin đồn về huyết lợn có cơ hội bám rễ sâu trong tâm trí công chúng là do những truyền thuyết dân gian về một Tử Cấm Thành đầy rẫy ma quỷ. Lịch sử đẫm máu của cung điện ghi nhận vô số quan lại, thành viên hoàng tộc và cả những người hầu kẻ hạ đã phải bỏ mạng tại đây vì những lý do khác nhau. Chính vì thế, khu vực này chưa bao giờ thiếu vắng những hiện tượng bị đồn đại là kỳ bí.
Một trong những sự kiện nổi tiếng nhất diễn ra vào mùa hè năm 1992. Khi đó, trời đổ mưa tầm tã kèm theo sấm sét dữ dội. Trong khoảnh khắc ấy, rất nhiều du khách đang tham quan đã khẳng định họ nhìn thấy một toán cung nữ đi lướt qua một bức tường đỏ.
Giải thích cho hiện tượng này, các chuyên gia khoa học cho biết lớp sơn trên tường có chứa thành phần oxit sắt từ. Đây là một chất đóng vai trò quan trọng trong việc tạo ảnh quang học. Khi kết hợp với tia sét, nó đã tạo ra ảo ảnh khiến hình bóng của các cung nữ như xuất hiện trở lại. Đáng tiếc là lời giải thích mang tính khoa học này lại không nhận được sự đồng tình từ phần đông công chúng tại đại lục.
Bên cạnh đó, một góc nhỏ của cung điện cũng trở thành tâm điểm của những câu chuyện rùng rợn. Đó là nơi tọa lạc của một chiếc giếng nhỏ mang tên giếng Trân phi. Lịch sử ghi lại rằng vào năm 1900, Từ Hy thái hậu đã ra lệnh ném Trân phi xuống giếng cho đến chết.
Kể từ sau bi kịch đó, không ít người loan tin rằng họ đã tận mắt thấy một người phụ nữ nổi lên từ mặt nước giếng, hoặc thường xuyên văng vẳng nghe tiếng khóc than của phụ nữ vọng ra từ bên trong. Hiện tại, miệng giếng đã được che đậy cẩn thận bằng những thanh sắt kiên cố.
Tử Cấm Thành là di sản thế giới có lịch sử hơn 500 năm, thu hút 18 triệu du khách đến tham quan mỗi năm.
Chưa dừng lại ở đó, quy định đóng cửa vào lúc 5 giờ chiều mỗi ngày của Tử Cấm Thành - một thời điểm bị cho là khá sớm so với kỳ vọng của công chúng - cũng trở thành đề tài bàn tán. Nhiều ý kiến suy đoán rằng cung điện thường bị ma ám vào ban đêm, do đó yêu cầu các cơ quan chức năng phải đuổi mọi người ra ngoài trước khi trời tối. Phía Tử Cấm Thành đã phủ nhận tin đồn này và giải thích rằng các nhân viên của họ cần thời gian để kiểm tra các hiện vật trưng bày mỗi ngày sau khi du khách rời đi.
Ngay sau khi những lời giải thích của ông Chu về huyết lợn được công bố, chủ đề này đã nhanh chóng trở thành một hiện tượng trên mạng. Một người quan sát trên mạng đã để lại bình luận thể hiện sự ngưỡng mộ khi ngả mũ thán phục trước những người thợ thủ công thông minh và cần mẫn ở Trung Quốc thời xưa. Trong khi đó, một người khác lại nói đùa rằng họ vẫn tin rằng nó có hai chức năng: bảo vệ cấu trúc gỗ và trừ tà.
Sưu tầm
Lăng mộ 5.000 năm không ai dám động tới, trộm mộ cũng phải cúi đầu
Dù nạn trộm mộ hoành hành, một lăng mộ cổ ở Trung Quốc vẫn nguyên vẹn. Ngay cả những kẻ cướp mộ khét tiếng cũng không dám xâm phạm vì nỗi kính sợ đặc biệt.
Trong suốt chiều dài lịch sử Trung Quốc, các vị hoàng đế nổi tiếng với quyền lực và uy thế khi còn sống, lúc qua đời thường chôn cất cùng nhiều vật phẩm xa xỉ để thể hiện địa vị cao quý của mình.
Do đó, nơi đây trở thành mục tiêu của những tên trộm mộ. Tuy nhiên, có một lăng mộ vẫn còn nguyên vẹn suốt hàng nghìn năm, ngay cả những tên trộm khét tiếng như Tôn Điền Ân cũng phải khuất phục. Lăng mộ đó là Lăng Hoàng Đế.
Vị trí của Lăng Hoàng Đế đã được biết đến từ lâu. Sử ký Tư Mã Thiên ghi chép rằng, lăng mộ nằm ở Kiều Sơn, thuộc tỉnh Thiểm Tây (Trung Quốc) ngày nay. Lăng mộ này đã hơn 5.000 năm tuổi. Xét về trình độ công nghệ thời đó, việc xây dựng một lăng mộ kiên cố như Lăng mộ Tần Thủy Hoàng gần như là điều không thể. Do đó, về mặt kỹ thuật, việc khai quật Lăng mộ Hoàng Đế không quá khó khăn.
Tuy nhiên, dù có niên đại hơn 5.000 năm và dễ tiếp cận hơn các lăng mộ sau này, Lăng Hoàng Đế vẫn chưa bao giờ bị cướp phá. Lý do chính là sự tôn kính tuyệt đối dành cho Hoàng Đế - vị thủy tổ, người sáng lập văn hóa Trung Hoa, khiến ngay cả những tên trộm mộ khét tiếng cũng cảm thấy kính sợ và không dám xúc phạm.
Đáng chú ý, trong lịch sử, Bạch Yến Hồ - một trong những thủ lĩnh của quân khởi nghĩa từng đưa ra những tuyên bố ngạo mạn, công khai ý định phá hủy Lăng mộ Hoàng Đế. Khi biết được điều này, Tả Tông Đường - danh tướng thời nhà Thanh vô cùng tức giận và lập tức sai người giết Bạch Yến Hồ. Bạch Yến Hồ hoảng sợ bỏ chạy, cuối cùng trốn ra nước ngoài.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét