a

THƯƠNG CHÚC THẦY CÔ VÀ ANH CHỊ EM ĐỒNG MÔN TRƯỜNG HOÀNG DIỆU MỘT NĂM MỚI BÍNH NGỌ 2026 AN LÀNH VÀ HẠNH PHÚC

b

b
CHÚC QUÝ THẦY CÔ VÀ ĐỒNG MÔN HOÀNG DIỆU NĂM MỚI BÍNH NGỌ 2026 VẠN SỰ NHƯ Ý - AN KHANG THỊNH VƯỢNG.
Hiển thị các bài đăng có nhãn LOI HAY Y DEP. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn LOI HAY Y DEP. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2026

SỰ CHUNG THỦY.

 


Đêm đã khuya, 2 vợ chồng nằm bên nhau trong căn phòng. Vợ anh đã mệt mỏi ngủ say, nhưng anh vẫn còn thức và đang trên Facebook. ... Anh đột nhiên nhận được thông báo kết bạn. Một phụ nữ yêu cầu anh chấp nhận kết bạn với cô, và anh đã đồng ý.
Sau khi chấp nhận lời mời kết bạn, anh gửi một tin nhắn hỏi cô ta: "Chúng ta có quen biết nhau trước đây hay không?"
Cô ấy trả lời: "Chúng ta là bạn học khi xưa, anh thử cố nhớ lại xem? Em nghe nói anh đã lấy vợ, nhưng em vẫn yêu anh".
Anh rồi cũng nhớ ra cô là bạn thời Trung Học, và trông cô rất xinh đẹp với ảnh profile trên Facebook.
Anh đóng phần trò chuyện và quay sang nhìn, vợ anh đang say ngủ sau một ngày làm việc mệt mỏi. Trông cô rất yên tâm và hạnh phúc khi sống với anh trong căn nhà này.
Vợ anh đang ở xa nhà của bố mẹ cô, nơi cô đã luôn được bao quanh bởi tình yêu thương của gia đình mình. Khi cô ấy buồn, mẹ cô có thể ôm cô để vỗ về mặc cho cô khóc trong lòng. Em gái hoặc anh trai của cô sẽ kể chuyện cười cho cô vui. Cha cô sẽ luôn về nhà và mang cho cô tất cả những gì cô thích ... Và ở đây, trong căn nhà này, cô vẫn luôn đặt tất cả niềm tin vào anh.
Tất cả những suy nghĩ này hiện lên trong đầu, anh mở Facebook lên, bấm nút "chặn" cô bạn học xinh đẹp rồi quay sang ngủ bên vợ mình.
Anh là một người đàn ông, không phải một đứa trẻ. Anh đã thề sẽ trung thành với cô trong ngày hôn lễ và anh sẽ làm như vậy

SƯU TẦM


KHÔNG BAO GIỜ LÀ QUÁ MUỘN ĐỂ BẮT ĐẦU !!
5 tuổi cha qua đời
16 tuổi bỏ học
17 tuổi bị đuổi việc 4 lần
18 tuổi lấy vợ
19 tuổi làm cha
20 tuổi bị vợ bỏ và đem theo cô con gái nhỏ.
20 - 22 tuổi, làm nhân viên đường sắt và bị buộc thôi việc. Sau đó làm lính dọn dẹp trong quân đội. Xin học trường luật và bị khước từ. Làm nhân viên bán bảo hiểm và rồi lại thất bại. Sau đó làm nấu ăn kiêm rửa chén cho một quán cafe nhỏ.
65 tuổi về hưu.
Ngày đầu tiên nghỉ hưu, được chính phủ bố thí cho 105 $ từ quỹ phụ cấp an sinh xã hội. Cầm 105$ an sinh xã hội, ông cảm thấy thông điệp rằng mình đã trở thành kẻ bất lực ăn bám nhà nước. Ông quyết định tự tử, cuộc đời không còn đáng sống nữa, ông đã có quá nhiều thất bại trong cuộc sống.
Ông ngồi dưới gốc cây sau vườn để viết di chúc, nhưng ông đã thay đổi. Ông viết ra xem mình còn có thể làm gì với cuộc đời còn lại của mình? Ông nhận ra mình vẫn còn nhiều việc chưa hoàn thành xong. Có một việc ông có thể làm tốt hơn những người ông biết. Ông nấu ăn ngon hơn họ.
Ông vay 87$ voi từ tấm séc trợ cấp xã hội của mình. Ông mua gà, chiên gà từ công thức của riêng mình. Ông đi gõ cửa từng nhà hàng xóm tại Kentucky để bán món thịt gà của mình.
Ông ấy đã thay đổi. Ở tuổi 65 ông có ý định tự tử vì những thất bại trong cuộc sống nhưng đến tuổi 88 ông đã thành công. Ông ấy chính là Colonel Sanders, người sáng lập chuỗi nhà hàng KFC (Kentucky Fried Chicken) một đế chế hàng tỷ đô la ở khắp nơi trên thế giới.
Không bao giờ là quá muộn để bắt đầu

Sưu tầm


Lastenia Abarta – Người thiếu nữ Los Angeles và phát súng đòi lại danh dự năm 1881.
Vào một buổi sáng ngày 15 tháng 3 năm 1881, giữa lòng thành phố Los Angeles còn đang trong thời kỳ chuyển mình từ một thị trấn miền Tây nhỏ bé thành một đô thị quan trọng của miền Nam California, một tiếng súng đã làm chấn động dư luận. Người nổ súng không phải là một tay súng giang hồ, cũng không phải một kẻ báo thù chuyên nghiệp. Người cầm khẩu súng hôm ấy là một thiếu nữ mới vừa 18 tuổi: Lastenia Abarta.
Giữa ban ngày, trên một con đường đông người qua lại, Lastenia bước đến gần Francisco Forster, rút khẩu súng giấu trong người và bắn một phát duy nhất. Viên đạn xuyên qua mắt Forster. Ông ta ngã xuống và chết trước sự kinh hoàng của những người chứng kiến.
Thoạt đầu, cả thành phố Los Angeles bàng hoàng. Một thiếu nữ trẻ tuổi đã giết một người đàn ông ngay giữa phố. Theo luật pháp thời ấy, đó là một vụ án mạng nghiêm trọng. Nhưng khi câu chuyện phía sau phát súng được đưa ra ánh sáng, dư luận dần thay đổi. Người ta không còn chỉ nhìn thấy một kẻ sát nhân. Nhiều người bắt đầu nhìn thấy hình ảnh của một cô gái bị dồn đến bước đường cùng, một nạn nhân đã phải tự tìm lấy công lý trong một xã hội chưa biết bảo vệ phụ nữ.
Câu chuyện của Lastenia Abarta trở thành một trong những vụ án gây nhiều tranh luận nhất trong lịch sử California cuối thế kỷ thứ 19.
California những năm cuối thế kỷ 19 – vùng đất của quyền lực và bất bình đẳng.
Năm 1881, California vẫn còn mang nhiều dấu vết của một vùng đất biên cương. Cơn sốt vàng giữa thế kỷ trước đã đưa hàng trăm ngàn người từ khắp nơi đến miền Tây Hoa Kỳ. Những thành phố như San Francisco phát triển nhanh chóng, trong khi Los Angeles vẫn còn là một cộng đồng nhỏ pha trộn nhiều nền văn hóa: người Tây Ban Nha, người Mexico, người Mỹ gốc Âu và những di dân mới đến.
Đây là một xã hội mà quyền lực thường nằm trong tay những gia đình giàu có, sở hữu đất đai rộng lớn. Những người đàn ông thuộc tầng lớp thượng lưu có tiền bạc, địa vị và quan hệ xã hội thường có khả năng tránh né nhiều hậu quả từ hành động của mình.
Francisco Forster là một người như vậy.
Ông ta xuất thân từ một gia đình quyền thế. Cha ông sở hữu nhiều vùng đất rộng lớn tại California, một tài sản có giá trị đặc biệt trong thời kỳ mà đất đai đồng nghĩa với ảnh hưởng và quyền lực.
Trong xã hội ấy, một người đàn ông giàu có có thể dễ dàng tiếp cận những người yếu thế hơn mình. Và Lastenia Abarta, một cô gái trẻ xuất thân từ một gia đình bình thường, đã trở thành mục tiêu của Forster.
Một lời hứa kéo dài ba năm.
Khi Lastenia mới 15 tuổi, cô thường hát và chơi đàn guitar tại quán ăn, nơi giải trí của gia đình. Đó là hình ảnh quen thuộc của nhiều gia đình gốc Tây Ban Nha và Mexico tại California thời bấy giờ: âm nhạc, gia đình và những buổi gặp gỡ cộng đồng.
Một ngày kia, Francisco Forster bước vào nơi ấy.
Ông ta đã 41 tuổi, hơn Lastenia gần ba chục tuổi. Nhưng thay vì nhìn thấy khoảng cách tuổi tác, ông ta chỉ nhìn thấy một cô gái trẻ mà ông muốn chiếm đoạt.
Trong suốt ba năm sau đó, Forster theo đuổi Lastenia bằng một kế hoạch có tính toán. Ông gửi hoa, viết thư từ San Francisco, đưa cô đi ăn tối tại những khách sạn sang trọng. Ông nói về tình yêu, về hôn nhân, về một mái nhà và một tương lai chung.
Đối với một thiếu nữ mới lớn trong xã hội thế kỷ 19, những lời hứa ấy có sức mạnh rất lớn. Hôn nhân là con đường duy nhất để một phụ nữ có được vị trí được xã hội công nhận. Một lời cầu hôn từ một người đàn ông giàu có, có địa vị, dường như là một giấc mơ.
Nhưng đằng sau những lời ngọt ngào ấy là một sự lừa dối.
Forster chưa bao giờ thực sự có ý định thực hiện lời hứa của mình.
Đêm định mệnh và sự sụp đổ của một cuộc đời trẻ tuổi.
Tháng 3 năm 1881, Forster nói với Lastenia rằng thời điểm kết hôn đã đến. Ông mời cô đến biểu diễn tại một buổi tiệc lớn. Sau đó, ông nói rằng giấy đăng ký kết hôn đã chuẩn bị xong.
Ông đưa cô đến một khách sạn và hứa rằng sáng hôm sau sẽ trở lại cùng với một vị linh mục để cử hành hôn lễ. Lastenia tin lời ông.
Nhưng sáng hôm sau, Forster không trở lại.
Cô trở về nhà trong sự tuyệt vọng. Mẹ cô chỉ hỏi một câu đơn giản nhưng đầy sức nặng: “Con đã kết hôn chưa?”
Lastenia chỉ có thể trả lời:
“Chưa.”
Trong xã hội năm 1881, câu trả lời ấy có thể hủy hoại cả một đời người phụ nữ.
Một thiếu nữ đã rời nhà qua đêm với một người đàn ông mà không trở thành vợ ông ta sẽ bị xã hội nhìn bằng ánh mắt khinh miệt. Danh dự bị xem là mất đi. Cơ hội kết hôn gần như không còn. Gia đình có thể cảm thấy bị tổn thương và xấu hổ.
Lastenia không chỉ bị một người đàn ông phản bội. Cô còn bị cả một hệ thống đạo đức khắc nghiệt đẩy vào tình cảnh không còn lối thoát.
Phát súng trên đường phố Los Angeles.
Vài ngày sau, Lastenia tìm gặp Forster tại trường đua ngựa. Cô cầu xin ông giữ lời hứa, sửa chữa sai lầm và cứu lấy danh dự của cô.
Forster đồng ý, hoặc có thể chỉ giả vờ đồng ý.
Ông bước lên xe ngựa cùng Lastenia và người chị của cô, hướng về phía nhà thờ như thể một đám cưới sắp diễn ra. Nhưng giữa đường, Forster đổi ý. Ông xuống xe và quyết định bỏ đi.
Đối với Lastenia, đó là khoảnh khắc cuối cùng.
Người đàn ông đã lấy đi niềm tin, tương lai và danh dự mà xã hội của cô coi là tất cả. Ông ta thậm chí còn không muốn đối diện với hậu quả của chính mình.
Lastenia đưa tay vào trong áo, lấy khẩu súng mà cô đã mua trước đó vài tuần. Một tiếng nổ vang lên. Francisco Forster ngã xuống.
Phiên tòa gây chấn động California.
Vụ án nhanh chóng trở thành đề tài lớn tại Los Angeles. Tòa án chật kín người. Gia đình Forster, với quyền lực và tài sản lớn, quyết tâm đưa Lastenia đến giá treo cổ. Cha của Francisco thuê một công tố viên đặc biệt để bảo đảm bản án nghiêm khắc nhất.
Nhưng phía bào chữa đã đưa ra một lập luận chưa từng gây nhiều chú ý như vậy trước công chúng.
Bảy bác sĩ được mời ra làm chứng. Họ cho rằng một người phụ nữ có danh dự bị phá hủy bởi sự lừa dối có thể rơi vào trạng thái tuyệt vọng, mất khả năng kiểm soát hành động trong một thời khắc cực đoan.
Khi Lastenia bước lên bục khai chứng, cô kể lại toàn bộ câu chuyện bằng tiếng Tây Ban Nha qua một thông dịch viên. Cô không che giấu điều gì: những lời hứa của Forster, những lá thư, những hy vọng về hôn nhân và sự phản bội cuối cùng.
Cô không tự xem mình là một người giết người.
Cô là một cô gái đang cố giải thích vì sao mình đã bị đẩy đến giới hạn cuối cùng.
Bồi thẩm đoàn gồm 12 người đàn ông đã thảo luận chưa đầy nửa giờ.
Phán quyết được đưa ra:
"Vô tội"
Trong phòng xử án, nhiều người bật khóc và vỗ tay. Quyết định ấy không chỉ là một phán quyết pháp lý. Đối với nhiều người lúc đó, nó là sự thừa nhận rằng công lý đôi khi phải nhìn vượt qua những dòng chữ lạnh lùng của luật pháp để hiểu hoàn cảnh của con người.
Cuộc đời sau phát súng.
Sau phiên tòa, Lastenia Abarta không trở thành một người phụ nữ sống trong bóng tối. Trái lại, cô tiếp tục cuộc đời của mình.
Cô lập gia đình, rời California, đến Texas rồi sau đó định cư tại Mexico City. Ở đó, cô xây dựng một cuộc sống bình yên bên gia đình. Người thiếu nữ từng bị xã hội kết án đã trở thành một người mẹ, một người yêu âm nhạc, một phụ nữ được kính trọng.
Cô có thể hát bằng ba thứ tiếng và chứng kiến con cháu mình bước vào những tầng lớp cao của xã hội.
Lastenia qua đời năm 1947, hưởng thọ 84 tuổi.
Bà ra đi không chỉ với ký ức về một phát súng năm xưa, mà còn với câu chuyện về một con người đã chống lại sự sỉ nhục và tuyệt vọng để giành lại quyền được sống.
Bài học còn vang vọng.
Câu chuyện Lastenia Abarta xảy ra đã hơn 140 năm, trong một thành phố khác, một thời đại khác. Nhưng câu hỏi mà nó đặt ra vẫn còn nguyên giá trị.
Khi một người có quyền lực đối đầu với một người yếu thế, xã hội sẽ đứng về phía ai?
Khi một nạn nhân không tìm được sự bảo vệ từ luật pháp và cộng đồng, họ sẽ phải làm gì?
Năm 1881, một bồi thẩm đoàn tại Los Angeles đã nhìn thấy phía sau một phát súng là cả một bi kịch của con người.
Lastenia Abarta không phải là biểu tượng của bạo lực. Bà là biểu tượng của một thời đại mà phụ nữ thường không có tiếng nói, và đôi khi một tiếng súng đau thương lại trở thành tiếng kêu tuyệt vọng cuối cùng đòi hỏi công lý.
Lịch sử có thể thay đổi, xã hội có thể tiến bộ, nhưng câu chuyện của bà vẫn nhắc nhở rằng quyền lực cần được kiểm soát, sự yếu thế cần được bảo vệ, và công lý không chỉ nằm trong luật lệ mà còn nằm trong khả năng nhìn thấy nỗi đau của con người.

Đoàn Xuân Thu.
Melbourne.





Nhắc lại chuyện về lỗi morasse và lỗi chính tả thông thường cho các bạn chưa đọc.
Một số lỗi chính tả thường gặp trong tiếng Việt và hướng dẫn cách viết đúng.
Dưới đây là các lỗi chính tả thường gặp trong tiếng Việt của nhiều người. Hãy kiểm tra xem bạn có mắc phải lỗi nào không nhé!
Phần 1: Các lỗi về dấu câu và cách trình bày:
Các dấu dùng để kết thúc câu (dấu chấm, dấu chấm hỏi, dấu chấm than, dấu ba chấm) phải viết DÍNH LIỀN với chữ cuối cùng của câu.
Ví dụ cách viết đúng:
Hôm nay là thứ mấy? (dấu chấm hỏi viết sát chữ y)
Ví dụ cách viết sai:
Hôm nay là thứ mấy ? (dấu chấm hỏi viết cách chữ y một khoảng trắng)
Các dấu dùng để ngăn cách giữa câu như dấu phẩy, dấu chấm phẩy và dấu hai chấm phải DÍNH LIỀN với vế trước của câu và CÁCH vế sau của câu một khoảng trắng.
Ví dụ cách viết đúng:
Đây là vế trước, còn đây là vế sau.
Ví dụ cách viết sai:
Đây là vế trước , còn đây là vế sau.
Dấu ngoặc đơn và dấu ngoặc kép phải DÍNH LIỀN với phần văn bản mà nó bao bọc.
Ví dụ cách viết đúng:
Hắn nhìn tôi và nói “Chuyện này không liên quan đến anh!”
Ví dụ cách viết sai:
Hắn nhìn tôi và nói “ Chuyện này không liên quan đến anh! ”
Phần 2: Những từ nhiều người thường viết sai:
“Dành” và “giành”:
Dành: động từ mang nghĩa tiết kiệm, cất giữ hoặc xác định quyền sở hữu, chia phần cho ai đó. Ví dụ: để dành, phần này dành cho bạn (tương đương với “phần này thuộc về bạn”).
Giành: động từ chỉ sự tranh đoạt. Ví dụ: giành giật, giành chính quyền.
“Dữ” và “giữ”:
“Dữ” là tính từ chỉ tính cách. Ví dụ: dữ dằn, giận dữ, dữ tợn, hung dữ, dữ dội…
“Giữ” là động từ chỉ việc sở hữu, bảo vệ. Ví dụ: giữ của, giữ gìn, giữ xe, giữ đồ…
“Khoảng” và :khoản”:
“Khoảng” để chỉ một vùng không gian, thời gian, độ dài bị giới hạn. Vi dụ: khoảng cách, khoảng không, khoảng thời gian.
“Khoảng” cũng có khi được dùng để chỉ sự ước lượng. Ví dụ: Nhóm người đó có khoảng chục người.
“Khoản” là một mục, một bộ phận. Ví dụ: tài khoản, điều khoản, khoản tiền.
Số chẵn, số lẻ:
Chẵn dấu ngã, lẻ dấu hỏi là đúng.
Bán sỉ, bán lẻ:
Cách viết đúng: Cả sỉ và lẻ đều là dấu hỏi.
“Chẳng lẽ” (một từ thường đặt ở đầu câu, dùng để diễn tả suy đoán về một khả năng mà bản thân không muốn tin hoặc không muốn nó xảy ra):
Chẳng dấu hỏi, lẽ dấu ngã. Cái này ngược lại hoàn toàn với “số chẵn, số lẻ”.
“Chuyện” và “truyện”:
“Chuyện” là thứ được kể bằng miệng. “Truyện” là chuyện được viết ra và được đọc.
Ví dụ: “chuyện cổ tích” được kể dựa theo trí nhớ nhưng khi chuyện cổ tích được in vào sách thì nội dung được in đó gọi là “truyện cổ tích”. Và nếu có người đọc cuốn sách đó thì người đó đang đọc “truyện cổ tích”.
“Sửa” và “sữa”:
Sửa xe, sửa máy móc, sửa chữa là dấu hỏi.
Sữa bò, sữa mẹ, sữa tươi, sữa chua là dấu ngã.
“Chửa” và “chữa”:
Chửa: đồng nghĩa với mang thai, là dấu hỏi.
Chữa: đồng nghĩa với “sửa”, thường ghép với nhau thành từ ghép “sửa chữa” (lưu ý: sửa dấu hỏi, chữa dấu ngã mặc dù hai từ này đồng nghĩa)
“Dục” và “giục”:
“Dục” nói về chức năng sinh lý của cơ thể hoặc ham muốn. Ví dụ: thể dục, giáo dục, tình dục, dục vọng.
“Giục” nói về sự hối thúc. Ví dụ: giục giã, xúi giục, thúc giục.
“Giả”, “giã” và “dã”:
“Giả”: không phải thật nhưng trông giống thật. Ví dụ: hàng giả, giả dối, giả vờ
“Giả” còn là một từ gốc Hán mang nghĩa “người”. Ví dụ: tác giả (người tạo ra), cường giả (kẻ mạnh), khán giả (người xem), diễn giả (người nói trước công chúng về một chủ đề nào đó).
“Giã”: thường ghép với các từ khác. Ví dụ: giục giã, giã từ.
“Dã”: mang tính chất rừng rú, hoang sơ, chưa thuần hóa. Ví dụ: dã thú, hoang dã, dã tính, dã man.
“Sương” và “xương”:
“Sương”: hơi nước xuất hiện vào buổi sáng sớm hoặc trong những hoàn cảnh thời tiết đặc biệt. Ví dụ: sương mù, giọt sương, hơi sương, sương muối.
“Xương”: phần khung nâng đỡ cơ thể động vật. Ví dụ: bộ xương, xương bò, xương hầm.
“Xán lạn”:
“Xán lạn” là cách viết đúng. Cả “xán” và “lạn” đều là những từ gốc Hán. “Xán” là rực rỡ, “lạn” là sáng sủa. Tất cả các cách viết khác như “sáng lạn”, “sáng lạng”, “sán lạn”… đều là những cách viết sai. Đây là một từ khó, khó đến nỗi rất nhiều bài báo cũng dùng sai.
“Rốt cuộc”:
“Rốt cuộc” là cách viết đúng. Nhiều người thường hay viết sai từ này thành “rốt cục” hoặc “rút cục”.
“Kết cục”:
“Kết cục” là cách viết đúng. “Kết cuộc” là cách viết sai.
“Xuất” và “suất”:
“Xuất” là động từ có nghĩa là ra. Ví dụ: sản xuất, xuất hiện, xuất bản, xuất khẩu, xuất hành, xuất phát, xuất xứ, xuất nhập… “Xuất” còn có nghĩa là vượt trội, siêu việt. Ví dụ: xuất sắc, xuất chúng…
“Suất” là danh từ có nghĩa là phần được chia. Ví dụ: suất ăn, tỉ suất, hiệu suất…
“Yếu điểm” và “điểm yếu”:
“Yếu điểm”: có nghĩa là điểm quan trọng. “Yếu điểm” đồng nghĩa với “trọng điểm”.
“Điểm yếu”: đồng nghĩa với “nhược điểm”.
“Tham quan”:
"Tham quan" nghĩa là xem tận mắt để mở rộng hiểu biết. “Tham quan” là cách viết đúng, “thăm quan” là cách viết sai.
Phần 3: Một số quy tắc chính tả:
Ch/tr:
Chữ tr không đứng đầu các tiếng có vần có âm đệm như oa, oă, oe, uê. Do đó nếu gặp các vần này, ta dùng ch. Ví dụ: sáng choang, áo choàng, chích chòe, loắt choắt, chuệch choạc, chuếnh choáng…
Những từ Hán Việt có thanh nặng hoặc thanh huyền thường có âm đầu tr. Ví dụ: trịnh trọng, trình tự, trừ phi, giá trị, trào lưu...
Những từ chỉ vật dụng quen thuộc hoặc các mối quan hệ trong gia đình thường có âm đầu là ch. Những từ mang nghĩa phủ định cũng có âm đầu là ch. Ví dụ: chăn, chiếu, chai, chén, chổi, chum, chạn, chõng, chảo,... chuối, chanh, chôm chôm, cháo, chè, chả, chạy, chặt, chắn, chẻ,... cha, chú, chị, chồng, cháu, chắt,… chẳng, chưa, chớ, chả.
R/d/gi:
Chữ r và gi không đứng đầu các tiếng có vần có âm đệm (oa, oe, uê, uy). Do đó gặp các tiếng dạng này thì ta chọn d để viết, không chọn r hoặc gi. Ví dụ: dọa nạt, kinh doanh, duy trì, hậu duệ…
Trong các từ Hán Việt:
+ Các tiếng có thanh ngã hoặc thanh nặng thường viết với âm đầu d.
Ví dụ: diễn viên, hấp dẫn, bình dị, mậu dịch, kì diệu...
+ Các tiếng có thanh sắc hoặc thanh hỏi thường viết gi.
Ví dụ: giải thích, giá cả, giám sát, giới thiệu, tam giác...
+ Các tiếng có thanh huyền hoặc thanh ngang thường viết với âm đầu gi khi vần có âm đầu a và viết với âm đầu d khi vần có âm đầu khác a.
Ví dụ: gian xảo, giao chiến, giai nhân, tăng gia, gia nhân, du dương, do thám, dương liễu, dư dật, ung dung...
Phần 4: Bí quyết viết đúng chính tả:
Có những lỗi chính tả chúng ta viết sai mà không biết mình viết sai. Những lỗi này thường do bạn đã quen thuộc với chúng trong thời gian dài nên dù sau khi viết xong đọc lại bạn cũng không phát hiện ra. Tốt nhất hãy để người khác đọc bài viết của bạn và nhờ họ góp ý, sau khi đã biết được lỗi sai thì hãy ghi nhớ chúng để không phạm phải lần sau.
Tra từ điển tiếng Việt (nếu không có từ điển giấy, có thể tra từ điển online trên mạng) để kiểm tra những từ mà bạn không nhớ rõ cách viết hoặc những từ mà bạn nghi ngờ.
Có một số lỗi không phải do bạn sai chính tả mà là do lỗi đánh máy. Sau khi viết, hãy kiểm tra lại cẩn thận bài viết của bạn để tìm và sửa những lỗi này.

Biên soạn: Woody Übermensch - Ohay TV
(Sưu tầm trên mạng, có sửa chữa chút)


Về hưu rồi, đừng dại giữ liên lạc với 4 kiểu người này – Cắt sớm, lòng nhẹ, đời an 🌿
Tuổi trẻ, ta sống vì sự mở rộng.
Tuổi trung niên, ta sống vì trách nhiệm.
Còn khi về già — ta nên học cách thu lại, chỉ giữ những gì thật sự bình yên.
Bước qua nửa đời người, ai cũng từng trải qua những mối quan hệ khiến mình mệt mỏi. Đến tuổi hưu, điều quý giá nhất không còn là tiền bạc, mà là sự tĩnh lặng trong tâm và lòng an nhiên mỗi sáng thức dậy.
Muốn sống an yên tuổi già, hãy đủ dũng khí cắt đứt bốn kiểu người này khỏi cuộc đời mình.
1. Đồng nghiệp “bằng mặt không bằng lòng”
Khi còn làm việc, bạn buộc phải cười xã giao, phải giữ mối quan hệ vì công việc.
Nhưng khi đã nghỉ hưu, đừng kéo những mối quan hệ giả tạo ấy đi theo.
Người thật lòng sẽ vẫn gọi điện thăm hỏi, chứ không chỉ liên lạc khi cần nhờ vả.
Người chỉ coi bạn là “công cụ”, khi bạn rời vị trí, họ cũng chẳng còn bận tâm.
Hãy để tâm mình được nhẹ.
Đừng sợ mất ai, vì người thật sự quý bạn sẽ không bao giờ biến mất.
2. Người thân ích kỷ – chỉ biết nhận, không biết cho
Gia đình không phải lúc nào cũng là nơi bình yên.
Tuổi già càng khiến ta dễ bị tổn thương bởi những người “mang danh ruột thịt” nhưng chỉ biết đến lợi ích của mình.
Nếu họ coi bạn là chiếc ví biết đi, hoặc thường xuyên khiến bạn thấy mệt mỏi,
hãy học cách lặng lẽ lùi lại.
Tình thân không phải là sợi dây phải giữ bằng mọi giá.
Đôi khi, buông ra một chút mới giữ được sự tôn trọng và bình an.
3. Người bạn “hai mặt” – trước ngọt ngào, sau đâm sau lưng
Có những người chỉ giỏi nói, hứa nhiều, làm ít.
Họ có thể cười với bạn hôm nay, nhưng ngày mai lại nói xấu bạn sau lưng.
Người như thế không đáng để giữ trong đời.
Tuổi già không còn đủ thời gian để chịu đựng những trò giả tạo.
Hãy chọn chơi với những người biết lắng nghe, biết sẻ chia và biết im lặng khi cần.
Thà có ít bạn mà thật, còn hơn có cả trăm người mà chẳng ai thật lòng.
4. Những người đột nhiên “thân thiết” bất thường
Khi bạn còn địa vị, còn tiền bạc, còn sức khỏe – họ quấn lấy bạn.
Nhưng khi bạn sa sút hay yếu đuối – họ lặng lẽ rời đi.
Hãy tỉnh táo nhận ra ai đến với mình vì tình cảm,
và ai đến vì lợi ích.
Người thật lòng sẽ không bao giờ cần phải tỏ ra quá nhiệt tình.
🌼 Lời kết:
Tuổi già không cần quá nhiều mối quan hệ,
chỉ cần vài người thật lòng, hiểu mình, và cùng mình ngồi uống tách trà buổi sớm.
Đừng tiếc khi phải rời xa ai đó.
Vì đôi khi, một lần buông tay là khởi đầu của sự bình yên.
“Cắt bớt người – lòng rộng hơn.
Ít nói lại – tâm nhẹ hơn.
Sống vì mình – đời yên hơn.” 🌿



Ở Ấn Độ, bạn sẽ thấy rất nhiều người ăn xin, nhưng bạn sẽ hiếm khi gặp một người ăn xin cảm thấy mình có lỗi vì phải đi ăn xin. Tôi chưa từng gặp một ai như vậy. Suốt ba mươi năm đi khắp nơi không ngừng nghỉ, tôi chưa từng gặp một người ăn xin nào nghĩ rằng mình đang làm điều gì sai. Ngược lại, nếu bạn không cho họ, thì chính bạn mới là người có lỗi.
Có một lần, tại ga Khandwa, một ga trung chuyển. Tôi đi từ Indore và từ Khandwa phải đổi tàu để đến Bombay. Tôi ngồi một mình trong khoang, còn một tiếng nữa tàu mới khởi hành.
Tôi chỉ ngồi đó, nhìn ra ngoài cửa sổ. Một người ăn xin đến và nói rằng mẹ anh ta vừa chết nên cần ít tiền để lo tang lễ. Tôi đưa cho anh ta một đồng rupee.
Anh ta không thể tin nổi. Có lẽ cả đời đi xin, chưa bao giờ có ai cho anh ta hẳn một đồng rupee. Anh nhìn tôi đầy kinh ngạc. Tôi nói: "Tôi biết rõ mình đang cho anh. Mẹ anh mất rồi. Hãy về nhà và lo liệu mọi việc."
Người đó hẳn nghĩ: "Ông này chắc hoặc là điên, hoặc là quá ngây thơ."
Anh ta mặc một chiếc áo khoác. Mười lăm phút sau, anh quay lại, nhưng đã cởi bỏ chiếc áo khoác, giả vờ như là một người khác rồi nói: "Cha tôi đang bệnh rất nặng."
Tôi đáp: "Cũng dễ hiểu thôi."
Tôi lại đưa anh ta một đồng rupee và nói: "Đi cứu cha anh đi. Mới vài phút trước có một người mà mẹ vừa chết. Bây giờ cha anh có thể cũng sắp chết rồi. Mau về cứu ông ấy đi."
Lúc này, anh ta thật khó mà bỏ tôi đi. Mười lăm phút sau nữa, anh tháo luôn cả chiếc mũ rồi lại quay lại. Tôi hỏi: "Lại có chuyện gia đình à?"
Anh ta đáp: "Làm sao ông đoán được? Vợ tôi đang mang thai, có thể sinh bất cứ lúc nào, mà tôi không có nổi một đồng cắc bạc."
Tôi nói: "Cầm lấy một đồng rupee rồi đi nhanh đi. Hôm nay đúng là xảy ra quá nhiều chuyện. Có một người thì mẹ chết – ông ấy mặc áo khoác và đội mũ. Một người khác thì cha sắp chết – ông ấy không mặc áo khoác nhưng có đội mũ. Còn anh thì chẳng có áo khoác cũng chẳng có mũ, mà vợ lại đang gặp nguy hiểm. Mau chạy đi!"
Mười lăm phút sau, anh ta quay lại.
Tôi hỏi: "Lại chuyện gia đình sao?"
Anh ta đáp: "Không. Tôi cứ nghĩ mình đang lừa ông. Nhưng bây giờ tôi cảm thấy có lỗi."
Tôi nói: "Có lỗi vì điều gì? Anh là một người khác mà. Những người trước đâu phải anh."
Anh đáp: "Không. Tôi chính là cùng một người."
Tôi liền nói: "Vậy thì đừng lo. Chắc hẳn tôi mới là một người khác."
Anh ta ngạc nhiên: "Làm sao có thể như vậy được?"
Tôi nói: "Đừng bận tâm. Chắc chắn tôi là một người khác. Hẳn trước đây có ai khác ngồi ở đây, nếu không thì một người vô tư như anh làm sao lại có thể làm những chuyện ấy được."
Anh ta nói: "Thế này thì quá đáng rồi! Xin ông nhận lại bốn đồng rupee ông đã cho tôi."
Tôi đáp: "Không. Anh giữ lấy đi. Tôi cho anh thêm một đồng nữa, để lần sau anh khỏi phải quay lại trong tình trạng cởi sạch quần áo. Vì nếu anh cởi thêm nữa thì... Và rồi anh còn kiếm đâu ra thêm người thân để bịa chuyện? Cả gia đình anh cũng chết hết thôi!"
Nhưng điều anh ta nói sau đó, tôi chưa bao giờ quên.
Anh ta nói: "Ông là người đầu tiên khiến tôi cảm thấy có lỗi. Bình thường, mỗi khi có người cho chúng tôi tiền, chúng tôi chỉ nghĩ họ là những kẻ ngốc. Còn nếu họ không cho, chúng tôi bảo họ là những kẻ tội lỗi. Chúng tôi chưa bao giờ nghĩ về chính mình."
Không người ăn xin nào nghĩ như vậy cả. Họ đơn giản chỉ đang trao cho bạn một cơ hội để làm điều thiện; lẽ ra bạn phải biết ơn họ. Họ đang đặt trước mặt bạn một chiếc thang để bạn leo lên thiên đường.
Không một người ăn xin nào, dù đang phải đi xin, lại cảm thấy mình thấp kém.
Tâm trí thật xảo quyệt. Nó có thể dẫn bạn đi theo bất kỳ hướng nào và bóp méo bản thể đơn sơ, tự nhiên của bạn. Thật ra, không ai sinh ra đã muốn đi ăn xin; không ai là một kẻ ăn xin bẩm sinh. Nhưng bản năng có thể biến hóa thành vô vàn hình thức. Nó có thể trở thành lòng tham của một người giàu, và cũng có thể trở thành lòng tham của một kẻ ăn xin.
Osho
Sách: "The Mystic: From Ignorance to Innocence"




Thứ Ba, 9 tháng 12, 2025

U70-80, học thêm mấy điều này, đời bỗng thênh thang lạ lắm!

 



Đi qua hơn nửa đời người, ta đã tích lũy được cả một gia tài là trí tuệ và trải nghiệm. Nhưng hành trình học hỏi chưa bao giờ dừng lại. Ở tuổi 70, không phải là học để tranh đua với đời, mà là học để sống an nhiên, thảnh thơi và trọn vẹn hơn với chính mình.
Chỉ cần thông suốt vài điều đơn giản này, mỗi ngày còn lại đều là một ngày vui.
1. Học làm “nhà khí tượng” cho chính mình
Ngoại cảnh là thời tiết, có thể nắng mưa bão bùng bất chợt. Nhưng tâm trạng chính là ngôi nhà của ta. Ta không thể ra lệnh cho trời ngừng mưa, nhưng ta hoàn toàn có thể pha một ấm trà nóng, ngồi bên cửa sổ và ngắm mưa rơi trong an bình. Đừng để “thời tiết” bên ngoài làm dột nát “ngôi nhà” của mình. Vui hay buồn, thực chất là một lựa chọn.
2. Học làm bạn với chính mình
Cả đời ta đã lo lắng, chăm sóc cho bao người. Giờ là lúc học cách quay về chăm sóc người quan trọng nhất: bản thân. Chăm sóc không phải là chuyện gì to tát, đôi khi chỉ là tự nấu một món mình thích, đi bộ thong thả mỗi sớm mai, hay đơn giản là cho phép mình nghỉ ngơi mà không áy náy. Khi ta biết tự yêu thương, giá trị của ta sẽ tự khắc tỏa sáng, không cần ai phải công nhận.
3. Học cách sống "Nhẹ"
Hãy tưởng tượng trên lưng ta có một chiếc ba lô. Những muộn phiền quá khứ, những lo toan tương lai, những hơn thua được mất đều là những hòn đá trong đó. Càng đi, ta càng nặng. Học cách sống “nhẹ” là mỗi ngày lấy ra một vài hòn đá và đặt nó xuống.
Buông bỏ nỗi buồn cũ: Chuyện đã qua như nước chảy đi, níu kéo chỉ làm ta thêm mệt.
Buông bỏ những ham muốn không cần thiết: Một bữa cơm ngon, một giấc ngủ sâu đã là hạnh phúc. Đừng để những vật chất xa hoa làm tâm trí mình rối loạn.
Khi chiếc ba lô nhẹ bẫng, bước chân ta tự khắc sẽ thong dong.
4. Học cách làm một người “giàu có” đúng nghĩa
Ở tuổi này, sự giàu có lớn nhất không nằm ở tiền bạc hay danh vọng. Nó nằm ở lòng tốt và sự bình yên trong tâm hồn. Lòng tốt là thứ vốn liếng không bao giờ mất đi, càng cho đi lại càng sinh sôi. Một lời nói tử tế, một nụ cười ấm áp với người xung quanh không chỉ sưởi ấm họ, mà còn làm cho thế giới của chính ta trở nên đáng sống hơn. Đó mới là cái gốc của con người, đừng vì bất cứ điều gì mà đánh mất.
5. Học cách “nếm” từng khoảnh khắc
Đời người tưởng dài mà hóa ra lại ngắn như một cái chớp mắt. Đừng chờ đợi một dịp đặc biệt mới vui. Hãy học cách quý trọng những gì đang có ngay lúc này:
Quý trọng chén trà nóng trong tay.
Quý trọng ánh nắng ban mai ngoài hiên.
Quý trọng tiếng cười của con cháu, cuộc gọi của người bạn cũ.
Mỗi giây phút hiện tại đều là một món quà. Đừng để đến khi chỉ còn là hồi ức mới thấy hối tiếc.
6. Học cách lắng nghe cơ thể
Cơ thể này là người bạn tri kỷ đã đồng hành cùng ta suốt bảy mươi năm. Nó cũng có lúc mệt mỏi, cũng cần được lắng nghe và thấu hiểu. Hiểu về quy luật của sức khỏe không phải là để sợ hãi bệnh tật, mà là để biết cách chăm sóc người bạn này tốt hơn. Ăn một bữa ăn lành mạnh, vận động vừa sức, giữ tinh thần lạc quan… chính là những lời cảm ơn chân thành nhất ta dành cho cơ thể. Sức khỏe là điều kiện tiên quyết để ta tận hưởng mọi điều tốt đẹp khác trong cuộc sống.
Tuổi tác không phải là hoàng hôn, mà là bình minh của một loại trí tuệ khác. Hãy cứ an nhiên học hỏi, để mỗi ngày trôi qua không phải là một ngày ngắn lại, mà là một ngày sâu sắc và đáng sống hơn.
Mẹ của tỉ phú Elon Musk, Maye Musk U80


 Có một vị đạo sĩ nọ tinh thông phong thủy, thích phiêu bạt khắp nơi.

Vào một ngày nọ, trời oi nóng, ông ta vừa mệt vừa đói, khó có thể cầm cự được. Đi bộ rất lâu, khó khăn lắm ông ta mới nhìn thấy bên đường có căn nhà tranh.
Vội vã tiến lại gần, vị đạo sĩ nhìn thấy một phụ nữ đang cho heo ăn. Ông ta cung kính nói: ” Thật phiền cô quá, cô có thể cho tôi một chút nước uống được không? “
Người phụ nữ nhìn vị đạo sĩ người đầy bụi bặm, mồ hôi nhễ nhại, liền đáp: ” Được chứ, được chứ “, rồi đi vào trong một lúc lâu mới bưng ra một bát nước ở trên mặt có một ít cám.
Đi đường đang khát, vị đạo sĩ định uống một hơi cho đã nhưng khi bưng lên thì thấy nước nóng và có một ít cám trên mặt nên lấy làm khó chịu, thầm nghĩ: ” Mình chẳng qua chỉ xin một bát nước uống, tại sao cô ta lại đối xử với mình như vậy? Người phụ nữ này thật đáng ghét."
Nhưng vì quá khát, ông chỉ có thể nén tức giận, vừa thổi cám gạo trôi đi, vừa làm cho nước nguội dần rồi uống từng chút một.
Uống xong, vị đạo sĩ lại nghĩ, phải tìm cách dạy cho người phụ nữ này một bài học mới được. Và thế là, ông ta cất lời: ” Tôi biết xem phong thủy, không biết cô có muốn xem không? “
Nghe vị khách lạ nói vậy, người phụ nữ vui vẻ cười đáp: ” Chẳng giấu gì ông, nhà chúng tôi cũng đang chuẩn bị xây lại. Vậy thì làm phiền ông xem giúp tôi vị trí nào tốt nhất để xây nhà cho thuận “.
Vị đạo sĩ nhìn ngắm một hồi, cuối cùng chỉ vào một vị trí mà theo phong thủy học là xấu nhất và nói: ” Vị trí này là đẹp nhất, xây nhà trên mảnh đất này chắc chắn cả nhà cô sẽ phát, cuộc sống sẽ đủ đầy, hạnh phúc. “
Người phụ nữ nghe xong thì mừng lắm, luôn miệng cảm ơn vị đạo sĩ nọ nhưng cô nào có biết rằng, ông ta đang ”chơi xấu mình, cố tình tìm một mảnh đất hung và nói đó là đất tốt nhằm mục đích dạy cho cô ta một bài học..."
Bẵng đi 10 năm, trong một dịp tình cờ, vị đạo sĩ quay trở lại khu vực trên và phát hiện ra rằng, gia đình người phụ nữ khi xưa cho ông ta nước uống chẳng những không lụi bại mà còn làm ăn phát đạt, cuộc sống ngày càng khá giả.
Điều này khiến vị đạo sĩ lấy làm băn khoăn, khó hiểu lắm.
Gặp lại ” khách quý “, người phụ nữ đon đả mời vào nhà, tiếp đãi nhiệt tình, đồng thời vẫn tỏ ra vô cùng cảm kích trước sự giúp đỡ của ông ta trước đây.
Gia đình cô cho rằng, nhờ đạo sĩ chọn được đúng mảnh đất quý, họ không chỉ khấm khá mà còn sinh thêm được hai cậu con trai thông minh, ngoan ngoãn, được đặt hai cái tên khá kêu.
Vị đạo sĩ nghĩ bụng, lẽ nào nhà này ăn nên làm ra là nhờ tên hai cậu con trai có thể át được cái hung của mảnh đất xấu?
Băn khoăn một hồi, vị đạo sĩ cuối cùng không nhẫn nại được, quyết định hỏi người phụ nữ một câu hỏi mà suốt 10 năm qua, ông ta không thể nào hiểu nổi: ” Ngày đó tôi xin nước uống, cô có bỏ vào bát nước vài hạt cám, tôi thật không hiểu vì sao cô lại làm như vậy? “
Sau khi lắng nghe, người phụ nữ mỉm cười và nói: “Trong phạm vi mấy dặm ở vùng này không có người, người đi đến đây nhất định phải đi rất xa, lập tức uống nước liền có hại đối với cơ thể. Cho anh chờ một lúc là vì để hơi thở của anh ổn định lại. Nước lạnh càng làm tổn hại thân thể, do đó thay bằng nước sôi, cho thêm cám là để ông phải thổi, uống một miếng nước lớn có hại đối với cơ thể… Làm như vậy ông sẽ uống chậm lại một chút. “
Nghe xong câu trả lời, vị đạo sĩ giật mình thấy xấu hổ và hối hận, lẩm bẩm nói với chính mình: ” Nhất Niệm thiện tâm, thần quỷ nan phạm “, ý chỉ rằng, chỉ cần có cái tâm lương thiện, thần, quỷ đều khó có thể gây khó dễ.
Ngôi nhà của người phụ nữ rõ ràng được xây trên mảnh đất hung, nhưng chính nhờ cái tâm lương thiện mà đất dữ hóa lành, đất hung hóa cát.
Từ đó về sau, ông đã từ bỏ các loại phong thủy, chuyên tâm tu hành bản thân. Bởi vì cuối cùng ông đã hiểu rằng tốt hơn phong thủy rất nhiều chính là thiện tâm, cao hơn phép thuật chính là nhân quả.
Phong thủy lớn nhất đời người chính là thiện tâm
Người xưa nói: “Tâm còn chưa thiện, phong thủy vô ích. Bất hiếu cha mẹ, thờ cúng vô ích“.
Sưu tầm


Giữa thập niên 1960, du lịch rượu vang ở châu Âu mang một vẻ đẹp rất riêng: lịch lãm, thơ mộng và đầy khí chất của thời đại mà ô tô bắt đầu đưa con người đi xa theo nhịp sống tự do hơn. Bức ảnh ghi lại khoảnh khắc ấy một cách nhẹ nhàng và chân thật. Một quý bà diện bộ suit kẻ caro, găng tay trắng, mái tóc uốn bồng kiểu Âu thập niên 60, đứng bên chiếc Mercedes-Benz 220S – dòng xe sang được ưu ái bởi sự vận hành êm ái, độ bền kỹ thuật và vẻ thanh tao của thiết kế Đức sau chiến tranh. Trên đuôi xe là miếng decal “USA” và biển số dành cho người Mỹ cư trú tại châu Âu, hình ảnh gợi về những gia đình quân nhân, nhà ngoại giao hoặc kiều dân Mỹ sinh sống ở Đức trong thời kỳ NATO mở rộng hiện diện.

Phía sau hai nhân vật chính của tấm ảnh là Middle Rhine Valley, vùng đất được người Đức gìn giữ qua hàng thế kỷ với những sườn đồi phủ kín nho Riesling. Những thửa ruộng bậc thang quấn theo dáng núi, các ngôi làng nép bên dòng Rhine, thành quách trung cổ chờn vờn trên đỉnh đá… tất cả tạo nên cảnh sắc khiến du khách mê đắm từ thế kỷ XIX đến nay. Đầu thập niên 60, đường sá cải thiện, Mercedes trở thành người đồng hành đáng tin cậy, và người ta bắt đầu lên đường khám phá châu Âu theo cách rất riêng: lái xe dọc dòng Rhine, ghé những nhà rượu nhỏ, thưởng thức Riesling ngát hương đào và cam chanh, mua vài chai để mang về quê nhà như một hồi ức của lục địa già.

Bức ảnh không phô diễn, nhưng hé lộ một câu chuyện văn hóa: phong cách sống lịch lãm, sự tự tin của phụ nữ trong thời đại mới, chiếc xe là hiện thân của kỹ nghệ Đức đang hồi sinh, còn những vạt nho bên triền núi kể câu chuyện rượu vang được nâng niu qua từng mùa thu hoạch. Mọi chi tiết đều giản dị mà đầy giá trị gợi nhớ: thời trang cổ điển, kỹ thuật cơ khí tinh xảo, tinh thần khám phá, và vẻ thanh bình của một châu Âu đang bước sang trang mới của du lịch và ẩm thực.

Pane e Vino - 3 Nguyễn Khắc Cần



Người ta tìm thấy cô bé bị đóng băng trong một toa tàu chở hàng, chỉ với một mảnh giấy gắn trên áo khoác — và cô lớn lên để cứu chính thành phố suýt khiến mình chết.
Mùa đông năm 1892, Laramie, Wyoming.
Một công nhân đường sắt nghe thấy tiếng khóc phát ra từ một toa hàng trống và phát hiện một bé gái, khoảng bốn tuổi, môi tím tái và run rẩy. Trên chiếc áo khoác sờn cũ của cô bé có gắn một mảnh giấy:
“Con bé tên là Josephine. Tôi không thể nuôi nó. Xin hãy tử tế hơn tôi.”
Phần lớn mọi người muốn gửi cô bé đến trại trẻ mồ côi ở miền Đông.
Nhưng Martha Chen, một người phụ nữ Mỹ gốc Hoa làm nghề giặt ủi — người đã mất con gái mình vì bệnh sốt tinh hồng nhiệt — nhìn vào đôi mắt sợ hãi ấy và nói:
“Con bé sẽ ở lại với tôi.”
Cả thị trấn xì xào:
Một người phụ nữ Trung Quốc nuôi một đứa trẻ da trắng ư?
Không phù hợp. Không tự nhiên.
Nhưng Martha phớt lờ tất cả, dạy Josephine học đọc dưới ánh nến, ghi sổ tiền giặt là, và biết cách đứng vững khi người ta xì xào sau lưng.
Josephine học được hai ngôn ngữ, hai nền văn hóa, và một chân lý không thể lay chuyển:
Gia đình không chỉ là huyết thống — mà là những người ở bên ta khi thế giới sụp đổ.
Khi 17 tuổi, Josephine làm việc tại phòng khám duy nhất của thị trấn. Mùa đông năm 1905, dịch bạch hầu (diphtheria) bùng phát ở Laramie.
Bác sĩ ngã bệnh vào ngày thứ ba.
Josephine — người đã học được mọi thứ sau năm năm ghi chép và chuẩn bị dụng cụ — đã thay thế ông.
Trong hai tuần liền, cô hầu như không ngủ:
Cô pha chế thuốc, theo dõi bệnh nhân và tổ chức cách ly dựa trên những gì đọc được trong nhật ký của bác sĩ.
Khi dịch bệnh qua đi, 23 người sống sót — những người vốn không có hy vọng sống.
Chính những dân làng từng nghi ngờ sự tồn tại của cô, giờ lại mang ơn cô vì đã cứu con họ.
Khi bình phục, bác sĩ — với lòng biết ơn sâu sắc — đã đề nghị tài trợ cho cô học y khoa.
Martha Chen còn sống để chứng kiến Josephine được nhận vào trường điều dưỡng, bước đầu tiên trên hành trình trở thành một trong những nữ bác sĩ đầu tiên của bang Wyoming.
Nhiều năm sau, có người hỏi Josephine liệu cô có bao giờ nghĩ đến mẹ ruột của mình không.
Cô trầm ngâm một lúc rồi khẽ lắc đầu:
“Người phụ nữ tìm thấy tôi trong giá lạnh đã cho tôi sự sống.
Người phụ nữ nuôi dưỡng tôi đã cho cuộc đời tôi ý nghĩa.
Đó là điều mà nhiều người chẳng bao giờ có được từ chỉ một người mẹ — còn tôi thì may mắn có đến hai.”
Chiếc toa hàng — nơi từng suýt trở thành quan tài của cô — đã nằm rỉ sét nhiều thập kỷ bên ga tàu, như một lời nhắc nhở rằng:
Những khoảnh khắc lạnh lẽo nhất đôi khi lại để lại di sản ấm áp nhất.
Josephine Chen hành nghề bác sĩ suốt 40 năm ở Laramie — đỡ đẻ, nắn xương gãy, cứu người — và chứng minh rằng sự cứu rỗi không phải là kết thúc của câu chuyện.
Đôi khi, đó chỉ là khởi đầu.
Sưu tầm


🌻 Đừng Nhầm Lẫn Tuổi Già Với Bệnh Tật: Bạn Không Ốm, Bạn Đang Lão Hóa Mà Thôi!
Giám đốc một bệnh viện ở Bắc Kinh đã đưa ra lời khuyên này cho người lớn tuổi: Bạn không ốm, bạn chỉ đang già đi mà thôi. Rất nhiều tình trạng mà bạn coi là bệnh tật, thực chất không phải bệnh, mà là dấu hiệu cho thấy cơ thể đang lão hóa bình thường.
1. Trí nhớ kém không phải là Alzheimer, mà là cơ chế tự bảo vệ của bộ não già đi.Đó là sự lão hóa của não, không phải bệnh. Nếu bạn quên mình để chìa khóa ở đâu, nhưng tự mình tìm lại được, ĐÓ KHÔNG PHẢI là mất trí nhớ.
2. Đi chậm, chân tay không vững không phải là bại liệt, mà là sự thoái hóa cơ bắp.Giải pháp KHÔNG PHẢI là uống thuốc, mà là vận động.
3. Mất ngủ không phải là bệnh, mà là bộ não đang điều chỉnh lại nhịp điệu của nó.Đó là sự thay đổi trong cấu trúc giấc ngủ. Đừng lạm dụng thuốc ngủ. Việc phụ thuộc lâu dài vào thuốc ngủ làm tăng nguy cơ té ngã, suy giảm nhận thức, v.v. "Viên thuốc" ngủ tốt nhất cho người lớn tuổi là tắm nắng nhiều hơn vào ban ngày và giữ lịch sinh hoạt đều đặn.
4. Đau nhức cơ thể không phải là bệnh thấp khớp, mà là phản ứng bình thường khi hệ thần kinh lão hóa.Nhiều người lớn tuổi nói: "Tôi đau nhức khắp tay chân. Đó là thấp khớp hay là gai xương?" Xương có thể yếu đi và mỏng hơn, nhưng 99% các cơn "đau nhức cơ thể" không phải là bệnh; đó là do sự dẫn truyền thần kinh bị chậm lại làm khuếch đại cơn đau. Đây được gọi là sự nhạy cảm trung ương, một thay đổi sinh lý phổ biến ở người lớn tuổi. Tập thể dục là liều thuốc, chứ không phải uống thuốc.
5. Về Cholesterol.Người lớn tuổi có mức cholesterol hơi cao một chút vì họ đã sống lâu hơn. Cholesterol là nguyên liệu thô để tổng hợp hormone và màng tế bào. Mức quá thấp có thể dễ dàng làm giảm khả năng miễn dịch. Hướng dẫn giảm huyết áp cho người lớn tuổi là $<150/90 \text{ mmHg}$, chứ không phải tiêu chuẩn của người trẻ là $<140/90$. Đừng coi lão hóa là một căn bệnh.
6. Lão hóa không phải là bệnh, đó là một con đường tất yếu.Vài lời gửi đến người lớn tuổi và con cháu của họ:Đầu tiên, hãy nhớ rằng KHÔNG PHẢI TẤT CẢ mọi cơn đau đều là bệnh tật.Thứ hai, nhiều người lớn tuổi sợ hãi vì sự sợ hãi. Đừng để bị đe dọa bởi các báo cáo kiểm tra sức khỏe hay bị lừa bởi quảng cáo.Thứ ba, điều cốt yếu đối với con cái không chỉ là đưa cha mẹ đến bệnh viện, mà là cùng họ đi bộ, tắm nắng, ăn uống, trò chuyện và kết nối.Lão hóa không phải là kẻ thù. Đó là một cách khác để nói đang sống... nhưng sự trì trệ, đó mới là kẻ thù! Hãy giữ gìn sức khỏe.
Lời Khuyên Của Một Bác Sĩ Ung Thư Người Brazil:
Tuổi trung niên bắt đầu từ 50 và kết thúc ở 70 tuổi.
Tuổi vàng bắt đầu từ 70 và kết thúc ở 80 tuổi.
Tuổi già bắt đầu từ 80 và kết thúc ở 90 tuổi.
Tuổi trường thọ bắt đầu từ 90 tuổi và kết thúc sau khi qua đời.
Vấn đề chính của người lớn tuổi là sự cô đơn. Thông thường, vợ chồng không mất đi cùng lúc: một người sẽ ra đi trước người kia. Một góa phụ hoặc góa phu sẽ trở thành người phụ thuộc vào gia đình.
Đó là lý do tại sao điều quan trọng là không được mất liên lạc với bạn bè, thường xuyên gặp gỡ và trò chuyện, để không trở thành gánh nặng cho con cháu, những người có thể sẽ không bao giờ nói ra điều đó.
Lời khuyên cá nhân của tôi là đừng đánh mất quyền kiểm soát cuộc sống của bạn. Điều đó có nghĩa là tự quyết định khi nào và đi chơi với ai, ăn gì, mặc gì, gọi điện cho ai, ngủ lúc mấy giờ, đọc gì, giải trí thế nào, mua gì, sống ở đâu, v.v. Bởi vì nếu bạn không thể tự mình làm tất cả những điều này một cách tự do, bạn sẽ trở thành một người khó chịu và là gánh nặng cho người khác.
Triết Lý Hạnh Phúc Của Shakespeare (Trích Dẫn):
William Shakespeare đã nói: "Tôi luôn hạnh phúc!". Bạn biết tại sao không? Bởi vì tôi không mong đợi gì từ ai cả. Sự mong đợi luôn là nỗi thống khổ.
Vấn đề không kéo dài mãi mãi; chúng luôn có giải pháp.
Chúng ta nghĩ mình phải chịu trách nhiệm cho các vấn đề của mình.
Điều duy nhất không có thuốc chữa là cái chết.
Trước khi phản ứng... hãy hít thở sâu.
Trước khi nói... hãy lắng nghe.
Trước khi chỉ trích... hãy quan sát bản thân.
Trước khi viết... hãy suy nghĩ kỹ.Trước khi tấn công... hãy đầu hàng.
Trước khi chết... hãy sống một cuộc đời đẹp nhất có thể!
Mối quan hệ tốt nhất không phải là với người hoàn hảo, mà là với người đã học và đang học cách sống một cách thú vị và đẹp đẽ nhất có thể. Quan sát khuyết điểm của người khác... nhưng cũng ngưỡng mộ và khen ngợi những ưu điểm của họ. Nếu bạn muốn hạnh phúc, bạn phải làm cho người khác hạnh phúc. Nếu bạn khao khát điều gì, trước tiên hãy cho đi một chút từ chính mình.
Hãy vây quanh mình bằng những người tốt, tử tế và thú vị, và hãy là một trong số họ.
Hãy nhớ, trong những khoảnh khắc khó khăn, ngay cả khi nước mắt lưng tròng, hãy đứng dậy và nói với một nụ cười: "Mọi thứ đều ổn, vì chúng ta là thành quả của một quá trình tiến hóa."
TG Văn Chương