CHÀO MỪNG QUÝ THẦY CÔ, ANH CHỊ EM ĐỒNG MÔN TRƯỜNG HOÀNG DIỆU SÓC TRĂNG ĐẾN VỚI HOANGDIEUSAIGON.BLOGSPOT.COM KÍNH CHÚC THẦY CÔ VÀ ĐỒNG MÔN NHIỀU SỨC KHỎE, THÀNH CÔNG TRONG CÔNG VIỆC.

Thứ Năm, ngày 17 tháng 7 năm 2014

VÀI KỸ NIỆM VỀ BẠN NIÊN KHOÁ 65-72 CỦA TÔI.


       Càng có tuổi...cộng với hoàn cảnh sống hiện nay tại Sài gòn rộng lớn, xa hoa, rộn ràng,  nhưng lại đầy bon chen, người  không quen thì đông ! bạn bè cũ thì đếm trên đầu ngón tay, thi thoảng gặp nhau uống cà phê hoặc khá một chút là rũ vài thằng bạn vào quán bia tâm tình nhắc lại chuyện buồn vui ngày còn đi học.
       Sau một ngày vật vã mưu sinh.....tôi dành hết thời gian còn lại cho tất cả bạn bè của tôi, bạn cũ cũng như bạn mới của trường Hoàng diệu Sóc trăng.... với mong muốn duy nhất cùng sống lại với nhau những giây phút thơ, đẹp của ngày còn đi học.
       Càng ngày tôi  tìm được càng nhiều bạn bè của mình sống khắp nơi, gặp mặt nhau tâm tình trò chuyện, cà phê bia rượu cũng có....xa thì điện thoại hoặc email  thăm hỏi; mỗi lần biết tin một người bạn của mình đang sống ở một nơi nào đó, thì mình cảm thấy thật vui, hình ảnh người bạn xưa lại hiện về ! kỹ niệm về nhau lại hiện rõ dần trong tâm trí tôi ! rồi tôi cố hình dung bạn mình bây giờ ra sao ?? gia đình như thế nào ??  thành đạt an nhàn hưởng thụ,  hay lại cùng chung số phận vất vã mưu sinh như mình ? 
      Qua nhiều lần họp bạn.... hỏi thăm tin tức qua lại của những người bạn cùng thời.... có một lần qua email, Phan trường Ân nhận ra tôi và gọi tôi là " Tây môn Khánh " và nhắc với tôi "tụi mình" đã có một thời cùng nhau đá banh bàn, chỗ bàn bi da chị Tám ngang trường Hoàng diệu.....nhiều kỹ niệm xưa lần lượt hiện về trong tâm trí của tôi. Vậy là tôi  bắt đầu học lớp đệ thất trường Hoàng diệu năm 1965 sao ?? nhưng sao phần đông bạn bè của tôi lại học đệ thất năm 1966, mà thật sự tôi nghĩ mình là niên khoá 66-73 !
     Những kỹ niệm, những mẫu chuyện về Chi, Phúc, Kháng, Dũng ( ông đạo) hay Liên Hương ( con ông Đốc Múi) Minh Diên (con ông trưỡng ty Bưu điện Ba xuyên )  được tôi nhắc lại cho Ân, Liêm ( Newton ) Khoa, Mẫn   vv..vv nghe thì tụi nó trả lời hoàn toàn trớt quớt, nếu không muốn nói là trật đường rầy hết trơn và tôi nhận được một câu trả lời " mầy già rồi, mầy nhớ lộn xộn quá ! ". 
    Chi và Phúc thì cương quyết là tôi học chung với tụi nó ( nk 66-73 ) và nhắc lại ngày xưa tụi nó  thường gọi tôi là " Khánh lé " và còn minh chứng trí nhớ của tụi nó rất tốt bằng một câu chuyện như sau :
 " khoảng năm lớp 10,  thằng Chung tuấn Nhã ( đã mất ) trong giờ ra chơi, cá là sẽ thua tôi một chầu cà phê nếu tôi dụ được thằng Chi vào động số 10 " và tôi ( Khánh lé )  thắng chầu cà phê đó ! khi tên Chi đã bị " vùi hoa dập liễu " vào một buổi trưa của một ngày nắng thật đẹp ????  hôm sau khi đi học cả đám tụi tui, được một phen cười muốn vỡ lớp,  khi thằng Nhã tuyên bố cho cả đám con trai nghe chuyện tày trời nầy ! mà tày trời thật khi trong lớp tụi tui thì hai em Tứ Chi và Hãi Hà ( gương mặt tròn trịa, hai bá bầu bầu lúc nào cũng hơi đỏ hồng ) hiền và ngoan như con gái ??
   Năm 2011 thằng Chi về Việt nam,  và nhậu với tôi rồi nhắc lại chuyện nầy khiến cả đám bạn già cười thoả thích....không biết nói sao cho đúng đây !! nếu  nó giận tôi vì tôi dụ dỗ nó mất đi cái " ngàn vàng" của một thằng con trai !?? thì khi ở Úc về nó đâu có rủ tôi đi nhậu hoài ??? mà chuyện nầy chính nó nhắc lại chớ tôi đâu có nhắc đâu ? chắc là chuyện  năm đó làm nó thích quá và nó nhớ tới bây giờ không chừng !
   Thế là tôi đinh ninh là mình thuộc về niên khoá 66-73.... rồi thầm nghĩ chắc là Ân vì lo chuyện hội...chuyện làm báo, hoặc lo làm thơ tình lãng mạn....rồi nhớ trật lất...mà thôi niên khoá mấy cũng được, có học chung trường Hoàng diệu với nhau đều là Đồng môn hết là xong! 
                                                                       



Thế rồi ......năm 2012  anh Nguyễn hoàng Vân ( nk 63-70 ) về Việt nam, trong một buổi tiệc có nhiều Thầy và bạn của nhiều niên khoá... chúng tôi lần lượt kể cho nhau nhiều mẫu chuyện vui buồn về thời còn đi học... mấy thầy thì cùng nhau kể chuyện vui...lại còn thi nhau nói lái nữa chứ ! thầy trò vui lắm, bất chợt Nguyễn thanh Đoàn ( 65-72) ) hỏi tôi biết mình học niên khoá mấy không ? tôi nói mình là nk 66-73, Đoàn mới kể chuyện học chung với tôi từ đệ thất đến đệ ngũ và lý do vì sao tôi lại ở lại lớp đệ ngũ và ra trường năm 1973.
- Năm đệ ngũ lớp chúng tôi có một thầy dạy Việt văn là thầy Thích chân Ngữ ( thường chạy xe Gobel ) trong giờ trả bài thì tôi không thuộc một bài thơ ( mà thật sự là tôi cũng chẳng nhớ một chút gì về chuyện nầy cả ! )...thầy bước tới đạp tôi một cái, không may thầy vướng chân vào áo cà sa và té từ trên bục xuống !  sau đó tôi bị nhà trường đuổi học tôi 30 ngày nhằm vào lúc thi đệ nhị lục cá nguyệt và tôi phải ở lại lớp đệ ngũ.....thế là từ đó tôi học cùng niên khoá 66-73. 
 Thật tình mà nói trong ký ức của tôi chẳng có một chút ấn tượng gì về chuyện ấy ! và tất nhiên là tôi chẳng buồn chẳng giận thầy Ngữ chút nào cả. Nghĩ lại cũng vui,  bây giờ mình có bạn của cả hai niên khoá  như vậy sau nầy khoá 65-72 có họp mặt là tôi mạnh dạn tham gia....mà khoá 66-73 có tổ chức thì tôi cũng nhảy vô luôn (  mình ăn ở như vậy mới có hậu hé các bạn ! ).
    Để mừng ngày mình được trở về với niên khoá 65-72 và cũng chứng minh là mình có học niên khoá nầy,  tôi xin kể vài mẫu chuyện về những thằng bạn khoá 65-72, cho các bạn nghe với mục đích duy nhất là gợi nhớ lại những kỹ niệm ngày xa xưa ấy; và nếu có thiếu sót hay hiểu lầm thì mong các bạn nghĩ tình mà đóng góp, sửa chữa lại giùm cho tôi nhé !

                                                                              

    Bây giờ tôi kể chuyện của 3 thằng bạn cùng học niên khoá 65-72 chơi thân với nhau,  mục đích là gợi lại một chút kỹ niệm tuổi thơ của chúng mình nhé ! ba thằng tụi tui là Khánh, Nhân, Liêm ( cao bồi ) sở dĩ gọi là Liêm cao bồi vì thằng nầy thích mặc quần Jin, quần kaki xanh mặc đi học nó cũng may theo kiểu quần Jin luôn, dây nịt thì nó bấm lổ, bấm đinh tùm lum....
 Ba đứa chúng tôi học chung từ đệ thất tới lớp đệ ngũ, và chơi thân với nhau lắm đến năm đệ ngũ thì bắt đầu khác niên khoá ??  tới lớp 11 thì chúng tôi lại học chung lớp và cùng học luyện thi tại trường Đồng tiến. Buổi chiều thằng Nhân từ nhà nó bên đường trường nam ghé nhà tôi ngoài đường giữa rồi hai thằng cùng đến nhà Liêm ( cầu giãi phóng) rũ thằng nầy đi học luyện thi trường Đồng tiến....mà nói cho đúng hơn là chờ Liêm sửa soạn gần 15 phút rồi đi học. Trong ba đứa chúng tôi,  thằng Liêm là thằng sửa soạn trau chuốt như con gái...thay đồ cũng lâu, chải tóc cũng lâu ( nó chải tóc có cái ổ gà ) nhiều lúc bực bội vì chờ lâu quá,  thằng Nhân nói với tôi là thằng Liêm đang chọn màu cái quần lót cho vừa ý nên mới lâu như vậy ! tôi còn phát hiện ra một chuyện rất tếu lâm và bí mật của thằng Liêm, nó có một sợi dây thun luồn quần, không phải dùng luồn quần mà nó dùng sợi dây thun nầy để siết chặt phía ngoài cái quần lót, sau đó nó nhét áo sơ mi vào sợi dây thun rồi mới chịu mặc quần dài vô; tôi thấy lạ nên hỏi, thì Liêm nói làm như vậy khi bỏ áo vô quần, áo của nó lúc nào cũng thẳng băng. Tới tiết mục nó chải tóc thấy là muốn đạp cho nó một cái nhủi đầu vô tủ kiếng cho rồi !  thấy điệu bộ nó sửa cái " ổ gà " trên đầu tóc là mình tức cành hông luôn ! ruồi mà đậu vô cái ổ gà nầy thì toi mạng !
Tổng động viên thằng Liêm đi Sĩ quan Thủ Đức, ra trường về TĐ 483 đóng đồn ở Hoà Tú ( Cổ cò ). Tội nghiệp lắm nó chết trận năm 1973,  tới 3 ngày sau mới lấy được xác, chính tôi và Nhân đến Quân y viện Trương bá Hân nhận xác thằng Liêm mang về, thằng bạn điệu như con gái, si tình thì hết mức; bây giờ nằm yên trong một túi nylon !! thân thể trương sình !!.... bỏ lại cây đàn, hủ brilantine, sợi dây thun...và một mối tình !
Thằng Nhân thì lo chăm sóc cái mặt đầy mụn của nó, con trai gì mà lại xài kem Thorakao càng xài kem thì mụn càng ngày càng nhiều;  và nếu qua nhà thằng Nhân mà thấy nó cầm cây đàn và ca cái câu : " nếu...nếu một ngày không có anh thì người yêu ơi đừng quên tôi nhé..." thì cầm chắc trong tay là tên nầy bị HT giận rồi ! Nhân hát không hay lắm ! nhưng khi bị bồ đá thì nó ca nhạc sến ngọt lắm ( kiến ở dưới hang phải bò lên chứ chẳng chơi ! ). Khi nó và HT đang cơm lành canh ngọt thì mình ganh tị chết luôn ! buổi trưa thì HT qua nhà Nhân luộc hột gà lăn mặt, nặn mụn cho Nhân....có một lần tôi tình cờ qua nhà Nhân, thấy cảnh nầy, chợt lại nhớ lại cái bản mặt bị bồ đá của nó tôi tức cười muốn chết !! cặp nầy thì giận nhau một tháng hết 20 ngày...có thể nhờ vậy mà thằng Nhân ca nhạc sến hay lắm !
Cuối năm 1971 ba của Nhân ( trung tá Ngởi) chết vì một mãnh đạn B40 , bác chết khi đang mở tivi trong sân chợ Hoà Ái  thuộc huyện Mỹ tú bây giờ, chiếc tivi nầy bác xin trên Tiểu khu Ba xuyên mang về đặt trong sân chợ cho bà con vùng nông thôn được xem cải lương mỗi tối thứ bảy ( thời điểm nầy tivi rất mắc và rất hiếm ) !!!
Sở dĩ ba thằng chúng tôi chơi thân với nhau là vì ....chúng tôi có một nhóm gồm 5 cặp đôi đang hò hẹn yêu đương đó mà ! nói cho gọn là tụi tui đang cặp bồ với con gái, - Liêm và Nhân cặp bồ với  hai chị em ruột,  nhà có tiệm may ngoài đường giữa Sóc trăng người chị tên Đ....học La San, em tên HT học Hoàng diệu, - Long và Dung đều học Hoàng diệu nhà ở Vũng thơm, - Anh Đức...nhà đường lên Hồ nước Ngọt Sóc trăng và chị W....học Bồ đề nhà gần Sân vận động ST- và tôi với Vân ( chỉ huy trưởng của tui hiện nay )
 Thường thì chúng tôi hay hẹn nhau tại chùa Tịnh độ ngang cổng sau trường Hoàng diệu chờ đủ 4 cặp rồi mới kéo đến nhà chị W...nấu nướng ăn uống, hoặc đi xem phim, vườn táo...vv...vv nhắc đến đây lại nhớ Cẩm Nhung ( con Trung tá Đôn )  không bồ bịch với ai hết, nhưng cũng đi theo vì ham vui, hay canh chừng HT sợ thằng Nhân ăn thịt....cho tới bây giờ Cẩm Nhung vẫn gọi tôi là " anh sáu "....

Sau năm 1975 những người bạn chúng tôi tan tác khắp nơi không còn tin tức về nhau nhiều nữa ! nhiều lý do lắm ! có lẽ mỗi người có một hoàn cảnh riêng, một lý do và đã không tìm đến nhau được; khoảng năm 1980 tôi có gặp Nhân một lần, nó cho biết là đang sống tại Rạch giá...hai thằng nhậu quán Năm đô gần cầu Trà men tâm tình nhiều lắm..... và từ đó bặt tăm luôn ! năm 2011 tôi biết tin chị Wany và Cẩm Nhung đang ở Mỹ, qua Cẩn Nhung tôi biết HT cũng sống ở Mỹ...anh Đức đang ở Sài gòn và anh Đức đã tìm đến thăm vợ chồng tôi, sau đó mời vợ chồng tôi đi ăn nhà hàng, một bửa ăn nhà hàng sang trọng tại Sài gòn, hôm ấy chỉ có 3 người  vài món ăn, một chai Champagne mà anh năm Đức trả gần 2 triệu....một bửa ăn mà vợ chồng tôi đã rất lâu rồi chẳng dám nghĩ tới !??  dòng đời cứ trôi.... và cho tới tháng trước, khi Liêm  ( newton ) gặp tôi mời dự tiệc cưới của con nó, hai thằng uống cà phê tán gẫu...hỏi thăm bạn bè thì Liêm cho biết chỉ mời tôi và Hán Léng trên Sài gòn về,  còn lại thì ở Sóc trăng và cho hay có mời Đinh công Nhân nữa ! tôi thật sự bất ngờ khi biết tin nầy, vì lúc trước có tin Nhân đã chết trong cơn bảo ở Rạch giá ! tôi hỏi thêm về cuộc sống của Nhân,  thì Liêm cũng không rỏ lắm vì mới biết tin Nhân...và chưa về Sóc trăng gặp Nhân lần nào cả ! tôi vui lắm buổi trưa về nhà tôi báo tin mừng nầy cho bà xã tôi....và bà xã tôi vừa rưng rưng nước mắt vừa kể chuyện ngày xưa của Nhân và HT làm tôi cũng chịu không nỗi mà rưng rưng nước mắt theo ! tôi nghĩ thầm lần nầy mình sẽ cố gắng thu xếp về dự tiệc cưới con của Liêm gặp lại Nhân và nhiều bạn khác của niên khoá 65-72, và tôi đã phác hoạ một chương trình họp mặt mini của niên khoá  65-72 để mừng ngày chính thức được tái nhập vào niên khoá nầy ! tôi sẽ kêu Nhân đệm đàn cho tôi hát những bài hát mà hai thằng tôi thường nghêu ngao hát ngày xưa, khi bị bồ đá !!
                                     
                                                                           

     
Trở về thời gian từ đệ thất đến đệ ngũ thì tôi còn nhớ Phan trường Ân, Nguyễn văn Hài ( cho đến nay vẫn bặt tin ), Nguyễn thanh Đoàn, Lưu kim Khoa.....Phạm hoàng Thanh, Sữ xuân vĩnh Thọ, Mã diềm Sĩnh....
Nhưng nhớ nhiều nhất là Ân vì nó là thằng đặt cho tôi cái tên " Tây môn Khánh " cái tên khi nghe gọi là tôi biết của bạn niên khoá  65-72 gọi tôi, và cái tên nầy đi theo ám tôi cho đến bây giờ, có lẽ do tôi tên Khánh và gọi là Tây môn Khánh cho vần, cho vui thôi cũng như là Hiền bon, Hiền gà, Hiền thảo.....chứ không hề có ý gì khác !
Tôi và Ân nhận ra nhau trên internet vào khoảng năm 2010,  lúc ấy tôi vừa tập tành lên mạng, vào trang web Hoàng diệu Nam Cali thấy hình Ân tôi đã ngờ ngợ là có học chung với nhau,  nhưng thấy Ân học niên khoá 65-72 còn mình là niên khoá 66-73 mà !....có lẽ lớn nhõ một lớp nên quen mặt thôi,  lúc ấy Ân đang là Hội trưởng nửa, mình nhìn Ân lở bị hiểu lầm là thấy " người sang bắt quàng làm họ " thì quê lắm !  thời gian sau gặp Đoàn ( 65-72) khi họp bạn Hoàng diệu tại Sài gòn,  Đoàn còn nhắc thêm là Ân thường giữ gôn khi đá banh bàn chung với tôi ! thế là đúng rồi tôi  học chung với ông Hội trưởng Ân....tôi lại email cho Ân hỏi xem có nhớ tôi không ?  và các bạn biết Ân trả lời tôi như thế nào không?  vỏn vẹn có một câu: " phải Tây môn Khánh không ? bây giờ ở Việt nam còn đá banh bàn không ? " thế là chúng tôi bắt đầu liên lạc với nhau trên internet sau 40 năm không biết tin nhau.
Nó nhắc với tôi chuyện hai thằng mình mà cặp bồ đá banh bàn, thì gần như vô địch ! tôi đá hàng ba, nó giữ gôn thì chắc thắng...hồi đó đá banh bàn thường là bên nào thua thì trả tiền bàn thế thôi ! đôi khi cá thêm ly nước đá đậu...lúc đó chúng tôi chưa biết yêu nên chưa hút thuốc và cà phê; thỉnh thoảng đá chưa phân thắng bại một party- trois,  thì cúp cua 2 giờ đầu luôn. Vài lần trên email nó hẹn là sẽ về Việt nam sẽ cùng tôi đá banh bàn nhưng tôi biết cái hẹn nầy rất khó trở thành sự thực !  mà có về thì bây giờ trò chơi con nít nầy cũng không còn nữa ! có lẽ trò chơi nầy lạc hậu rồi ! nhường cho các trò chơi khác trên vi tính phong phú hơn, nhưng nói thật cả hai thằng tôi đều muốn được đá banh bàn như xưa lắm ! có lẽ Ân hay chính tôi đều muốn được sống lại thời học sinh thật vô tư, thật an bình.... trong đó tràn đầy kỹ niệm thân thương của tuổi học trò.

                                                                                 

Có lẽ ngày xưa chúng tôi đã từng chung sức với nhau trong trò chơi đá banh bàn, nên bây giờ những khi Ân hoặc tôi có chuyện bị " mặc kê " do gặp vài anh chàng thích làm người hùng, hoặc vài bà thím hám danh tạo dáng " áo gấm về làng " rồi phát biểu lung tung, bày trò dạy người khác cách ứng xử với bạn bè nước ngoài, nước trong lộn tùng phèo ! nhức luôn cái đầu ! mấy người nầy thì chẳng làm được chuyện gì có lợi cho tình đoàn kết cựu học sinh Hoàng diệu cả ?  rảnh rang thọc gậy bánh xe, phá bĩnh, liền bị hai thằng tôi song bút hợp chiến hội đồng te tua ! qua những chuyện ấy....càng ngày chúng tôi hai thằng bạn 40 năm không gặp, cách xa nhau nữa vòng trái đất càng khăng khít, càng hiểu nhau nhiều hơn,  nhưng rất ít người biết là chúng tôi đã từng học chung và bây giờ rất hiểu và thương nhau lắm ! tôi còn nhớ rất rỏ mấy năm trước có nhóm ĐBSCL định cho tui gia nhập vào nhóm, nhưng có mấy nàng công chúa sợ cho Tây môn Khánh nhà tui vô nhóm, mà còn cái tính trăng hoa, trêu hoa ghẹo nguyệt thì mang tiếng chung, may nhờ có thằng Ân đứng ra bảo lãnh là tui chỉ có hào hoa phong nhã, mà không có sở khanh nên mấy nàng công chúa nầy mới cho tui vào nhóm cho tới bây giờ !
Cuối năm 2013 tôi có một chuyện hiểu lầm với Ân thế là tôi mail cho nó, nó chưa kịp trả lời hay chẳng thèm trả lời, trả vốn gì hết ! tự ái dồn dập tôi nổi cơn điên  gọi điện thoại cho Ân và hai thằng tranh luận, tính tôi rất nóng.... cự nự, bắt bẽ đủ điều với Ân, lúc ấy Ân rất nhõ nhẹ từ tốn giải thích và khuyên tôi nên bớt nóng đi, từ từ thì tụi mình sẽ hiểu nhau mà ! thường ngày thì lý lẽ của nó rất đanh thép, ngòi bút thì bén như dao cạo...sao bây giờ nó cứ nhã nhặn từ tốn khuyên lơn mình hoài ! chắc nó sợ tui rồi ! nhưng ôi ! ai có ngờ đâu ! thằng nầy nó chơi binh pháp  "lấy tĩnh chế động " làm hôm đó tôi tốn hết 300.000 tiền điện thoại.
 Tôi ấm ức lắm ! ( tiếc tiền ) định bụng khi nào có dịp gặp nó thì chơi cho nó một trận nhớ đời ! và tôi giận anh Hội trưởng, tôi không thèm viết bài gởi cho nó nửa,  có chuyện gì hay hay !! lạ lạ !! trên mạng tôi cũng không gởi cho nó luôn,  nhưng trong lòng tôi " tôi và Ân vẩn là bạn với nhau như ngày nào"
 Dịp bên Nam Cali làm đặc san 2014 nó có email cho tui, nó khen tui viết văn rất hay !! văn phong hơi gay gắt một chút nhưng như vậy mới là Tây môn Khánh chứ !?! mặc dù biết nó dụ mình "  nói lén cho các bạn nghe nhé thằng Ân mà chịu khen như vậy làm tui bay bổng trên mây, nhưng thật sự lúc ấy tôi không có tinh thần để viết, vì còn đang bực nhiều thứ chuyện lắm !! tôi trả lời sẽ cố gắng viết cho kịp ngày gởi bài cho bên đó ( hứa lèo ), ai ngờ đâu gần tới ngày in đặc san nó thấy không có bài của tôi là một thiếu sót rất lớn,   vì không có bài của văn sỉ Khánh Nguyễn một văn sỉ đang lên và sắp xuống.... lổ ! thì làm sao các bạn thấy được mấy bài viết của những tác giả khác là hay như thế nào phải không ??  nó bèn chôm đại một bài của tôi làm " chốt thí " và cho đăng luôn, nó còn cho tôi một cái bánh hứa nữa chứ ! nó hẹn là khi về Việt nam sẽ trả tiền nhuận bút cho tui  ( bằng mấy chai lade con cọp ) tôi thích quá nên email cám ơn nó quá trời !!!

                                                                           

Sáng sớm ngày 1 tháng 7 tôi nhận một cuộc gọi đầu số tại Việt nam, giọng hơi lạ hỏi tôi có khoẻ không ? có đi đám cưới con của Liêm Newton không ? tôi hỏi ai gọi cho tôi ? bên kia lại hỏi có nhớ không bạn học từ đệ thất tới đệ ngũ mà ! đá banh bàn với nhau hoài ! thế là tôi la lên phải Ân không ? sao giọng mầy lạ quá ! (vì tôi và nó nói chuyện trên Viber hoài nên quen giọng nó rồi !) nó nói là về mấy ngày rồi nhưng bị cảm nên không đi đâu hết, hôm nay hơi bớt ho rồi nên gọi cho tôi,  rủ tôi ra Sài gòn uống cà phê tâm tình chơi.....tôi vội vả dọn dẹp cái tủ sữa đồng hồ rồi lên đường gặp Việt kiều bên Mỹ về.
Vừa chạy xe vừa miên man suy nghĩ, kỳ nầy là vô mánh rồi mặc sức mà nỗ với bà vợ của tui rồi ! khi có chocolat, thuốc lá Mỹ, dầu thơm, dầu gió con ó xanh....rồi tiền nhuận bút ( ít nhất cũng đủ đỏ mặt về nhà ! ) Tôi chợt tỉnh khi có tiếng la " ông già chạy đi đâu đó !!" hú ba hồn chín vía, còn một chút là đụng nhằm một người đẹp chạy hướng ngược lại, lỡ đụng người ta té trầy trụa tay chân thì không sao ! chứ trầy trên mặt con gái người ta thì làm sao mà làm lành thẹo được, người ta có thẹo không có chồng được, rồi liều mạng bắt bồi thường cho một ông chồng, thì tôi chỉ còn có nước giao tấm thân già nầy cho yên chuyện !!
Trước lúc đi tôi đã mở bản đồ xem trước rồi ( mấy bạn đừng cười nhé ! tôi ở trên Sài gòn 15 năm rồi mà lạc đường hoài hà ! ) điện thoại hai ba lần,  chạy tới chạy lui ba bốn bận thì cũng đến quán cà phê nó ngồi chờ, đúng là Việt kiều mà ! nó hẹn quán cà phê có cái tên cũng Mỹ ( tui quên mất tiêu rồi ), vào trong quán tôi đảo mắt tìm nó, đi vòng vòng trong quán tới một bàn trong góc khuất ( thằng nầy không biết nó có trốn ai không ? mà chọn bàn trong góc ), nó thấy tôi và đứng dậy, một cái bắt tay như Mỹ của nó, còn tôi thì vừa bắt tay vừa vổ vai nó; hơi hụt hẩng một chút ( không có vẽ Việt kiều gì hết ) không lẽ anh Ân thần tượng của tui từng lên truyền hình Mỹ....tác giả của những bài thơ đầy nhiệt huyết của một thời gió sương, súng đạn ( đọc là máu huyết chạy rần rần liền ) và nhất là những bài thơ tình lãng mạn, đưa em vào   mộng...và không được bao lâu thì vở mộng !!??? ( theo nhận xét của riêng tôi ) đang cười mĩm bắt tay tôi đây sao ?
Mừng lắm !! vì hai đứa tôi 44 năm rồi không gặp, thăm hỏi nhau về chuyện hội học sinh Hoàng diệu bên nầy bên kia, hỏi thăm thầy cô bạn bè, thôi thì đủ thứ chuyện trên đời nầy, chuyện bên Mỹ, bên Pháp, rồi chuyện Việt nam chuyện Sóc trăng.....chuyện nghề nghiệp sinh sống ra sao ? tới phần chuyện gia đình thì nó lại than vắn thở dài kể cho tôi chuyện đổ vỡ gia đình, chuyện tình duyên lận đận, nghe nó kể tui thấy tội nghiệp quá ! chưa kịp an ủi nó, thì nó lại kể tiếp chuyện tình yêu lăng nhăng lãng mạn như thơ của nó ! nó kể tới đâu tay chân tôi bủn rủn tới đó ! nó nói là người đẹp nầy đeo đuổi nó, người đẹp kia thương nó lắm ! tôi phát điên vì cái tính lẳng lơ của thằng nầy quá mức bèn chọt vô một câu " coi chừng người ta thương thơ của mầy đó chứ không thương mầy đâu " tại mầy làm thơ bóng gió chọc ghẹo con người ta, bây giờ lại nói người ta thương mầy, tôi nói đại như vậy, ai ngờ nó lại gật đầu khen là tôi có lý !  tôi liền nhờ mấy em nhỏ ngồi gần chụp giùm tôi và Ân một tấm hình kỹ niệm, vì tôi thích chụp hình với mấy người nổi tiếng lắm, tôi định bụng về nhà là đưa lên mạng liền cho nóng hổi !

                                                                                     
   
 Bây giờ tôi mới biết nó về từ mấy ngày trước rồi, nhưng bịnh nên không cho tôi hay, mà thật thì nó đang cảm.....ho ! ngồi nói chuyện gần hai tiếng đồng hồ nó rủ tôi đi ăn cơm, tôi mừng quá kỳ nầy ra khỏi quán cà phê Mỹ là tôi được hút thuốc rồi !  thế là tôi gởi xe lại quán cà phê và cùng chàng lãng tử vai mang ba lô tà tà cuốc bộ trên đường Nguyễn Trãi thẳng tiến đến quán cơm Dìn Ký...vào thang máy chỉ có hai thằng, tôi nghe rất rõ tiếng thở mệt mỏi của nó, chợt buồn một chút đi bộ đâu có bao xa mà nó thở như vầy thì làm sao mà bạn tôi chống gậy bước thêm bước nữa đây ? đúng là thương vay khóc mướn, nếu đi thêm chút thì tôi cũng vậy thôi ! vậy là hai thằng đều già  hết rồi !!!! suy đi nghĩ lại chứ như hai thằng tôi vậy mà sung sướng ! mình già, yếu...thì  không lo sợ bị con gái đeo đuổi chọc ghẹo phiền phức lắm ! vừa ăn vừa nói chuyện đến 2 giờ trưa tôi ghiền thuốc chịu hết nổi nên nói với nó, thôi mầy còn bịnh về khách sạn nghĩ ngơi uống thuốc đi ! tao về đi cày kiếm cơm !

                                                                        

Hai thằng bạn già lại cuốc bộ về tới khách sạn gần đó, chia tay nhau hẹn hôm khác gặp nhau...nó lên khách sạn tôi đi lấy xe về nhà....và không quên mồi một điếu thuốc hút cho đã ! về tới nhà gần 4 giờ chiều tôi tiếp tục đi cày.....tối về nhà mở máy tính định khoe hình được chụp chung với anh Hội trưởng, nhưng chợt nhớ hồi sáng Ân có nói với tôi là tao về Việt nam cùng với Trương (con thầy Tráng ) và trong bạn bè chỉ có mầy là người thứ 3 ( sao tôi lại là người thứ 3 ??? vậy người thứ 2 là ai ???) biết tao đang ở Việt nam mà thôi ! tao không muốn nhiều người biết chuyện nầy ! tôi suy đi nghĩ lại thì bên Mỹ nó đâu có làm ăn mua bán gì đâu mà trốn nợ, trốn thuế; thôi rồi ! cái thằng bạn nầy của tui chắc chắn như đinh đóng bột là trốn nợ tình rồi ? cho đáng đời cái tính lãng mạn trăng hoa không chừa ! .làm thơ chọc ghẹo con gái người ta, lại thêm cái tật lẵng lơ đưa đẩy...yêu đương bóng gió, lần nầy là mầy chết chắc !....mấy vụ khác thì tui còn nhảy vô chia lửa, đỡ đòn tiếp chứ cái vụ bị con gái rượt thì Tây môn Khánh tui xin chào thua ! rủi ro nó bị bắt tại trận rồi đẩy đại một nàng nào đó nói là bồ của tui, thì tui mất chức Hội trưởng hội trí thức yêu vợ như chơi !
Ngày 5 tháng 7 vừa rồi thằng Ân đã gặp lại Đinh công Nhân tại đám cưới con của Liêm Newton tại Sóc trăng cùng với rất nhiều bạn niên khoá 65-72. Vừa về tới Sài gòn, Ân liền cho tôi hay là đã gặp Nhân, với một giọng nói rất buồn: " tao về Sài gòn lần nầy gặp lại mầy thấy mầy thê thảm; về Sóc trăng gặp lại thằng Nhân lại thấy thê thảm hơn ! " Nghe Ân nói  tôi chợt thấy lòng mình se thắt lại thương cho Nhân ( mà cũng  là thương cho tôi ), con nhà tư sản bây giờ ngồi sửa đồng hồ ven đường ! con sỉ quan cấp tá bây giờ bán vé số dạo, cuộc đời sao lại nghiệt ngã thế !!! trong cuộc sống của chúng ta không có cái gì? là không thể xảy ra cả ! phải không ? và Ân đã post trên FB của mình một bài thơ không phải là Thơ tình lãng mạn.

Tâm Khúc Sóc Trăng

nếu Sóc Trăng không có bọn mày
tao chắc không biết là đã về quê hương đó
nơi lớn lên, học hành, lê la từng góc phố
chảy mồ hôi, nước mắt và có cả ... máu xương!
vì còn có bọn mày, tao còn được quê hương
quê hương ... chẳng gì, nhưng xa thì buồn đứt ruột!

quê hương hiện trên từng khuôn mặt một
dấu nhọc nhằn, gian khổ bụi thời gian
dấu gian nan, vết tích của... hoang tàn
còn sót lại sau phế hưng thời đại!

nhờ bọn mày, Sóc Trăng, nên tao thấy lại
những Liêm què, những Nhân ... khổ đến tang thương
những x, y, ... không kêu ... mà khổ đến đoạn trường!
xoa lại mãi vẫn ... bàn tay mình quá nhỏ!

bàn chuyện với mày, Khánh ơi... trăn trở
quê hương mình ... bao nhiêu nỗi trầm luân!

Về Sài gòn hai thằng tôi cà phê tâm sự bàn cách giúp Nhân.....tôi bộc bạch với Ân là mình cũng te tua, cũng tan tác lắm, chẳng làm gì được cho Nhân cả, Ân thì tính khi về Mỹ sẽ vận động một số chú bác..đã từng là đồng đội với ba của Nhân ( Trung tá Ngởi ) để có một số tiền nho nhỏ,  giúp cho Nhân bớt khổ, với cuộc sống bên lề đường của tôi đã cho tôi thấy cảnh của những người già cầm sấp vé số lê la khắp nơi chào mời, năn nỉ người ta mua giúp vài tờ vé số....đôi khi lại bị xua đuổi, thậm chí phải nghe những lời lẻ mà mình chẳng nói ra được ! Vậy mà bây giờ Nhân phải như thế, nghiệt ngã đến như thế cho cuộc sống của Nhân !
Thế là hai thằng tôi bắt đầu làm cái chuyện " lá rách đùm lá nát "....mỗi thằng trong chúng tôi vận dụng tất cả các mối giao tình của mình và gởi email, điện thoại cho từng người để tìm sự giúp đỡ cho Nhân !
Cả hai thằng tôi đều chung một suy nghĩ, chuyện của Nhân là chuyện nhỏ, và chúng tôi chỉ dùng danh nghĩa cá nhân của mình, để vận động anh em, bạn bè trong và ngoài trường Hoàng diệu để tìm sự giúp đỡ cho Nhân, chúng tôi hoàn toàn không đưa ra một lời kêu gọi giúp đỡ nào dính dáng tới bất cứ một nhóm hay một Hội đoàn nào cả, chúng tôi không muốn cho nhiều người biết nổi đau xé lòng của bạn mình cả ! 
Rất may cuộc sống còn có rất nhiều tấm lòng nhân ái ! chúng tôi được sự ủng hộ rất nhiệt tình và nhanh chóng từ các anh Lê Xừng, Hợp, Minh, Quốc Lực, Quang Cua, Khoa Lâm, Thiện Hoa,  các chị Sơn Liêng, Giang Liên, Như Vỏ, chị Hà ( con thầy Thế ) Chị Minh Dung ( 64-71 ) và BCH Nam Ca li ... ....anh chị nầy sau khi nhận lời giúp cho Nhân lại vận động anh chị em khác giúp thêm...chúng tôi chỉ muốn có một chút tiền giúp cho Nhân bớt đi phần nào nỗi nhọc nhằn khốn khó, tạo cho Nhân một niềm tin vào cuộc sống....vì chung quanh Nhân, chung quanh chúng ta còn rất nhiều tấm lòng vàng trong sáng lắm ! thu xếp xong công việc tôi và Ân sẻ về Sóc trăng thăm Nhân, chúng tôi sẻ mang những tấm chân tình của anh chị em đến với Nhân một người bạn khốn khổ của Niên khoá 65-72 trường Hoàng diệu Sóc trăng !

những x, y, ... không kêu ... mà khổ đến đoạn trường!
xoa lại mãi vẫn ... bàn tay mình quá nhỏ!

Tháng 7 năm 2014.
Nguyễn thành Khánh 









Thứ Ba, ngày 08 tháng 7 năm 2014

PHÂN ƯU CỤ BÀ NGUYỄN THỊ LÀNH

                                                      Đau buồn hay tin cụ bà :

NGUYỄN THỊ LÀNH

Vừa từ trần tại Úc Châu, là thân mẫu của chị Nguyễn thị Nhung
và là nhạc mẫu của anh Trịnh Thuỹ HD 68-69

Hưỡng thọ 91 tuổi

Nhóm CHS. Hoàng diệu tại Sài gòn xin thành kính phân ưu
nguyện cầu hương linh cụ bà siêu thăng tịnh độ.



Thứ Sáu, ngày 04 tháng 7 năm 2014

CHIẾC XÀ-RONG KỶ NIỆM

CLICK PLAY ĐỂ NGHE NHẠC.



HOÀNG DIỆU CÒN LẠI TRONG TÔI PHẦN 3.


Lớp Của Tôi, Những Năm Đệ Nhị Cấp

Năm đệ Tam (3B1), vì đây là năm phân ban nên lớp 3B1 là học sinh học sinh ngữ Pháp Văn của các lớp 4P1, 4P2, 4P3 chọn ban Toán nhập vào 1 lớp, lớp chúng tôi học ở dãy Văn Phòng..Đầu năm thì thầy Trần Lộc dạy Toán, độ 1, 2 tháng thì Thầy Lâm Cộng Hưởng dạy, Thầy Ngô Trọng Bình dạy môn Anh Văn (sinh ngữ 2) ;  từ “English For Today” chắc là học sinh Hoàng Diệu ai cũng còn nhớ (nhất là học sinh khóa 64 – 71 trở về sau). Pháp Văn (sinh ngữ 1) thì Thầy Công, Thầy Công dạy độ 2 tháng thì thuyên chuyển về Bạc Liêu, Thầy Nguyễn Thái Lân (Lân Lambretta) dạy thay.

 Môn Công Dân thì do Thầy Nguyễn Đình Sinh phụ trách, rồi Thầy Đổ Như Thắng thay. Đây là lần đầu tiên lớp tôi có trai gái học chung. Ngày đó, học trò gái chọn ban “B” rất ít, đa phần chọn ban “A”, Tôi không nhớ rỏ là lớp tôi có bao nhiêu chị, nhưng nhớ là khi đó các chị ngồi không đầy 2 bàn (8 người). Đó là Chị Trịnh Khả Vân, Trần Mỹ Hạnh, Quách Hồng Lan, Huỳnh Minh Nguyệt, Huỳnh Xuân Huê, Văn Thanh Hồng . . . .Đến đây cũng xin nói thêm về chuyện vệ sinh lớp, ngay từ lớp đệ thất thì học sinh phải quét lớp mỗi ngày, mỗi ngày một đội. Đến năm đệ tam thì cũng vậy, lớp chia thành 6 đội, mỗi ngày một đội. Nên biết là lúc đó lớp học trang bị bàn ghế rời, không dính vào nhau như khi học tiểu học, lớp tôi chia ra như sau: bọn con trai chúng tôi làm việc nặng như khiêng bàn ghế, còn các chị gái thì làm việc nhẹ nhàng như quét lớp, do vậy, mỗi ngày bon con trai chúng tôi vào lớp có bổn phận là khiêng các băng ghế (4 người ngồi) lên để trên bàn cho các chị quét lớp, xong xuôi thì bọn con trai tôi khiêng để xuống và mang rác đi đổ và "phụ trách phần lau bảng", thế là xong!!! Rất là “hạnh phúc”!!!
Trong năm nầy, do ảnh hưởng của biến cố Mậu Thân nên các Thầy vẫn còn phải tiếp tục đi học quân sự ở Thất Sơn, và cũng do cái “truyền thống” “năm đệ tam là năm dưỡng sức” sau kỳ thi lấy bằng Trung Học (hồi các năm trước) để rồi năm sau (đệ nhị) phải mài sống chết để thi Tú Tài 1, nên bọn tôi học rất là nhàn nhã, lại còn cổ vũ cho cái “truyền thống” “năm đệ tam là năm ăn chơi” nên bọn tôi thường hay nghĩ học vì chưa có Giáo Sư, hoặc “cúp-cua” để đi Đại Ngãi uống cà phê tại một quán (lâu quá quên tên) ngắm cô hàng nước xinh đẹp! và nhất là tối nào cũng vào quán cà phê-nhạc Quên Đi, bên hông Đình Năm Ông, nghe những giọng ca vàng thời đó “ngân nga” nhạc Phạm Duy,Mùa Thu Chết, Lệ Đá . . . và nhất là bản gì lâu quá quên tên trong đó mở đầu là câu “em hỏi anh bao giờ trở lại, anh trả lời mai mốt anh về”.
Đầu niên học, có Thầy Cấn Phan Nhiếp đổi về trường dạy chúng tôi môn Vạn Vật. Chính thấy Nhiếp bày cho chúng tôi chơi môn bóng chuyền (từ trước đến nay trong trường không thấy chơi môn nầy), thành lập hẳn hòi một đội bóng chuyền, tập luyện, thi đấu, kết quả là trong năm nầy trường Hoàng Diệu (lần đầu tiên) giành chức vô địch môn bóng chuyền học sinh toàn tỉnh (và 3 năm liền tiếp theo). Còn về môn đá banh thì Thiện và Quận được đá chính thức trong đội banh của trường, con tôi thì vẫn là dự bị cho anh Bưởi (năm ấy học năm đệ nhất). Cũng xin nói thêm là khi ấy, Thầy Phan Ngọc Răng rất khoái các hoạt động thể thao, văn nghệ nên mỗi khi có thi đấu, nhất là môn đá banh thầy thường cho cả trường nghĩ để đến sân ủng hộ đội nhà.
Năm đệ tam nầy, đến kỳ Đệ Nhị Lục Cá Nguyệt thì đổi tên gọi là Lớp 10, không còn gọi là lớp đệ tam nữa, vậy là lớp tôi đổi thành lớp 10B1. Đồng thời trường cũng xây thêm 3 phòng hoc nữa, nối theo 3 phòng quân đội Mỹ xây, trong đó có 1 phòng làm phòng Giám Thị, 2 phòng kia làm phòng học. Cũng trong năm nầy. Cầu Quay tỉnh lỵ bị đặt mìn phá hỏng nhịp cầu bên dường Hai Bà Trưng, chính quyền cho bắt cầu phao ngang sông để xe hai bánh và người đi bộ tạm thời qua lại. Vậy là bọn tôi có “đề tài mới” để vui đùa: bọn tôi rủ nhau cùng qua cầu, nhưng khi đến giửa cầu thì "hè nhau" cố tình đứng lại, vậy là cầu chìm (khi chúng tôi bỏ chạy, cầu chứa ít người thì tự động nỗi lại) khiến mọi người bị ướt quần la inh ỏi, nhất là các nữ sinh, còn chúng tôi thì rất là khoái chí!!.
                                                                         



Năm đệ tam chúng tôi có thêm buổi học Quân Sự Hoc Đường vào chiều ngày thứ Bảy hằng tuần. Tất cả các học sinh học Quân Sự Học Đường măc đồng phục kaki vàng, ngực áo có bảng tên, vai áo may phù hiệu Qua Sự Học Đường, đầu đội ca-lô kaki vàng. Vậy là cứ mỗi chiều thứ bảy, trên đường phố tỉnh lỵ, tràn ngập “kaki vàng” trông cũng vui mắt. Địa điểm học là bải đất trống, sau lưng Văn Phòng. Trước đây là nơi chúng tôi tập nhảy cao và leo dây. Khi quân đội Mỹ cất 3 phòng học đã san lấp cho rộng ra tận Miểu Bà Hỏa, đồng thời tạo nên một cái ao chạy dài theo sân trường để chống ngập cho trường và làm ranh giới với dãy nhà dân. Phần dạy thì do các Thầy từ quân đội biệt phái về dạy: Thầy Phạm Văn Phái, Thầy Trần Khắc Thạnh, Thầy Lê Kim Tiết Tháo, Thầy Lê Vĩnh Tráng dạy, chủ yếu là cách chào, đi đều bước (lột-khoai-nhai-nuốt).
Gần cuối năm đệ tam (1969), CPS Hoàng Diệu tổ chức một buổi cắm trại, tối có đốt lữa trại, ca diễn văn nghệ. Phần lữa trại thì do Trương Kiến Dũng (10B1, đội viên của Gia Đình Phật Tử) phụ trách. Phần văn nghệ thì cũng rất xôm tụ do toàn là những “danh ca cây nhà lá vườn” phục vụ như: Dương thị Liễu, Sơn thị Liêng, Trương Ngọc Thủy, Sơn Xuân, Nguyễn Nhựt Điệp (Thủy, Xuân, Điệp học sau tôi 1 lớp) . . .Sáng hôm sau tổ chức đào hồ sen của trường (ngay lối đi vào, bên hông thư viện của trường), buổi trưa, thầy Răng hào phóng cho bọn tôi ăn cơm dĩa do tiệm cơm Đại Hưng nổi tiếng tại tỉnh lỵ nấu. Sau đó nhà trường, cụ thể là Thầy Vịnh, bảo bọn tôi tìm người xây gạch chung quanh bờ hồ sen, tìm cây kiểng về trồng cho đẹp. Thế là tôi, Trương Kiến Dũng, Lê Thanh Tâm (10B1) và Nguyễn nhựt Điệp (9A2) xúm nhau xây bờ hồ, đi đến các chú xin cây kiểng về trồng. Có một hôm Thầy Vịnh ra “thị sát”, thấy vách bờ hồ không có tô xi măng, Thầy hỏi “sao tụi mầy không tô cho đẹp” bọn tôi nói là chỉ biết xây chứ không biết tô, Thầy phì cười nói “vậy mà tụi mầy cũng làm tàng!!” rồi bảo chú Khuôl kêu thợ lại tô các bờ hồ. Vậy là trường có một hồ sen xinh đẹp để các anh-chị-em mình chọn làm điểm “làm dáng” chụp hình lưu niệm. Tiếc là sau nầy người ta phá bỏ để “bê-tông hóa sân trường” cho nó sạch!?!?!?

                                                                    
                                                                  

Cũng trong niên học nầy, CPS Hoàng Diệu có tổ chức thi đấu bóng chuyền, bóng tròn, và giao lưu lửa trại với CPS Bạc Liêu. Bóng chuyền huề vì nửa chừng bóng bị xì, đội đá banh thắng.
Năm 11B1 (đệ nhị), năm nầy chúng tôi học ở phòng số 2, dãy phòng do quân đội Mỹ xây. Cô Nguyễn Thị Na (mới ra trường) dạy Vạn Vật, nhưng chưa đầy một tháng thì thầy Nhiếp dạy thay (nguyên nhân cô Na không dạy nữa tôi sẽ nói sau ở phần viết về thầy cô), thầy Dương Minh Tự dạy Toán, thầy Nguyễn Ngọc Long (Long cao) mới biệt phái về dạy Lý Hóa, Anh Văn do thầy Cao Văn Bảy dạy, độ 1 tháng thì Thầy Hoàng Việt Sơn dạy thay, Sử Địa Thầy Lê Văn Đức dạy.
Trong năm nầy, khi hết niên học, CPS Hoàng Diệu có tổ chức một trại hè tại Vũng Tàu. Đồng thời có một chuyện buồn là Thầy Tô Quốc lìa đời (!) do bị nổ lựu đạn, khi thầy đang dự một tiệc tại quán Hương Quê (ngang Hồ nước ngọt, cạnh Trạm Kiểm Soát Tài Nguyên (Control) của tỉnh).
Có một chuyện hi hửu là: ở lớp 11B2 có Quách Thành (quê ở Lịch Hội Thượng), không hiểu vì sao mà Thầy Lê Văn Đức lại phê học bạ rất xấu: “nên tìm bạn hiền mà chơi, tìm lương sư mà học”, đồng thời tuyên bố: “năm nay em mà đậu, tôi cõng em đi học”. Thế nhưng năm đó Thành lại dậu Tú Tài 1 (Thành đã rớt năm trước đó, năm nay học lại).
Trong năm nầy, Thầy Răng có một quyết định táo bạo là chọ thêm một số học sinh đang học tại các trường Tư thục trong tỉnh cho vào trường Hoàng Diệu Học, ưu tiên cho các học sinh có thành tích về Văn-Thể-Mỹ. Thầy giao cho bọn tôi (tôi, Hồ Văn Thiện, Trần Văn Quận) xem ai có năng khiếu (thể thao) như vậy thì lập danh sách giới thiệu cho Thầy xem xét. Năm đó lớp 11B1 có thêm nhiều học sinh tờ các trường tư trong tỉnh vào học như: Dương Học Võ, Dương Quang Thuần, Triệu Đoàn (đá banh), Châu Huỳnh Nga (điền kinh), Ngô thị Thiên, Dương thị Hồng Châu, Triệu thị Liêng, Trần thị Tuyết, Âu Thuận, Trần Thanh Xuân, Thái Hán Tôn (học sinh giỏi) và nhiều bạn vào các lớp khác tôi không nhớ hết.
Cũng năm học nầy, Thầy Răng đổi về Bộ Giáo Dục, Thầy Vịnh làm Hiệu Trưởng, Thầy Lê Văn Đức làm Giám Học, Thầy Trần Lộc làm Tổng Giám Thị. 
Còn chuyện nầy, riêng cá nhân tôi thì không vui: Tuyết (họ gì tôi không nhớ, học dưới tôi 1 lớp), đến nhà tôi từ giả để về Sàigòn học, vì Ba của Tuyết phải đổi về Sàigòn, để gần gủi gia đình (cô của Tuyết là chủ hảng dệt, hình như là Covitex, hay Vinatex gì đó!). Đồng thời đề nghị: đổi huy chương vàng chạy nước rút 100 m của Tuyết lấy huy chương bạc nhảy cao của tôi để làm kỷ niệm. Tuyết là học sinh quán quân điền kinh 3 năm liền của trường trong các kỳ thi điền kinh cấp tỉnh (!). Vậy là tôi mất đi một đồng đội trong các kỳ thi thể thao: Tuyết chạy nước rút 100 m, 200 m, còn tôi thì nhảy cao, đá banh, bóng chuyền.
Trong năm nầy, phong trào phong trào thể thao trong toàn trường nổi lên rất mạnh, hầu như lớp nào cũng có môt đội bóng, không bóng đá thì bóng chuyền, bóng bàn. Cổ động viên nữ không còn dừng lại chổ “Trường cho nghĩ đi ủng hộ đội nhà” nữa, mà trận nào cũng có một vài “nữ cổ động viên” tự nguyện theo làm người mang thùng nước đá lạnh tiếp tế cho chúng tôi. Trong đó nổi lên 2 gương mặt là Trịnh Lệ Nhi và Phan Lệ Thúy (cả hai đều học sau tôi 1 lớp). Trận nào Hoàng Diệu thi đấu là có 2 nàng “Lệ” nầy theo “vô nước”, kể cả những lần theo Thầy Vịnh đi quyên tiền ủng hộ phát thưởng hay gây quỹ “Cây Mùa Xuân” cho trường (nhờ vậy mà tôi “dạn hơn”, “nhuần nhuyển hơn” trong việc tiếp xúc với “người khác phái”).
Sang năm 12B1, chúng tôi học ở dãy mới cất (sau lưng văn phòng) phòng số 1 (đối diện trường Phụ Huynh Học Sinh. Năm nầy Thầy Nguyễn Bình dạy Toán, Thầy Lâm Ngọc Linh dạy Lý Hóa, Triết – Thầy Đỗ Như Thắng, Anh Văn – Thầy Hoàng Việt Sơn, Pháp Văn – “Mademoiselle” Nguyễn Thị Kim Dung (vì cô còn độc thân!), Thầy Lê Kim Tiết Tháo Làm Tổng Giám Thị thay cho Thầy Trần Lộc. Dù là học lớp 12, nhưng bọn tôi vẫn phải theo nề nếp của trường là mỗi đầu giờ vẫn phải xếp hàng trước cửa lớp, chờ thầy cô từ phòng Giáo Sư xuống cho vào thì mới được vào lớp, khi đi ngang mặt thầy-cô thì phải cúi đầu chào, khi vào lớp phải đứng nghiêm, chờ khi nào Thầy-Cô cho phép thì mới được ngồi.
Năm nầy CPS Hoàng Diệu có tổ chức chuyến tham quan, thi đấu giao hửu môn đá banh, bóng chuyền, bóng bàn với CPS An Giang (trường Chưởng Binh Lể và trườngThoại Ngọc Hầu). kết quả là Hoàng Diệu thắng môn đá banh, bóng bàn, thua Thoại Ngoc Hầu môn bóng chuyền.
Trong chuyến đi nầy, có một điều thú vị là: trong đội bóng bàn của Angiang có một tuyển thủ cấp tỉnh hay cấp khu (4 tỉnh) gì đó, có lẽ là rất giỏi (bọn tôi nghe Ban Lãnh Đạo và học sinh Chưởng Binh Lễ kháo chuyện với nhau trong Câu Lạc Bộ của trường: “phen nầy Sóc Trăng lấy cần xé đựng banh đem về). Nhưng khi thi đấu thì Angiang thua ngoài sức tưởng tượng. Các “ông bầu” của Angiang (khi ấy đứng cạnh tôi) hỏi “cái thằng ròm đó là ai mà chơi giỏi quá vậy?”. Tôi trả lời “nó đang học lớp 11 của trường Hoàng Diệu, tên của nó là Vương Chính Học”. Nghe xong ông ấy giật thót cả người, vì Vương Chính Học lúc đó là tuyển thủ Quốc Gia (vừa đoạt danh hiệu Vô Địch Thiếu Niên Toàn Quốc).
Năm lớp 12 nầy tôi vì mãi “rong chơi trên con đường tình ta đi” nên thi rớt Tú Tài 2, “đành” phải rời trường (người ta đậu Tú Tài 2 thì “ra trường” còn tôi không đậu nên không kể là “tốt nghiệp!!!!!) vào Trường Sư Phạm Sóc Trăng học.
Vậy là xong 7 năm học với nhiều kỷ niệm vui buồn, Tôi rời trường với "nỗi nhớ không nguôi".




"Phần Phụ Đề Việt Ngữ" Của Những Năm Đệ Nhị Cấp.
 
Vậy là xong 7 năm học với nhiều kỷ niệm vui buồn, bạn bè khóa tôi tôi đều phải rời Sóctrăng, rời xa Hoàng Diệu, đứa nào đậu thì lên Cần Thơ, Sàigòn học Đại học, đứa nào rớt thì lên đường nhập ngũ tòng chinh. Riêng tôi và một vài đứa may mắn là vào Sư Phạm Sóctrăng, học tại Trường Nam Tỉnh Lỵ nên “ngày ngày ta lại cầm tay nhau về” . . . trường, vào quán Cô Quốc chơi, ngồi uống ly trà đá ngắm “đàn em” đi học mà hồi tưởng lại “những ngày xưa thân ái”.
Nhưng có lẽ duyên nợ với Hoàng Diệu vẫn còn nên tôi lại có dịp hoạt động cho trường, có cơ hội để “núm níu”một chút gì để nhớ để thương”.
                                                                   


Nguyên là năm đó (1972) là năm tôi học năm thứ nhất của trường Sư Phạm, thì Trương Kiến Dũng sang tìm tôi, bảo là Thầy Lê Công Đức (Giám Học) và Thầy Lê Vĩnh Tráng (Tổng Giám Thị) kêu về trường gặp có công chuyện.
Kỳ nầy CPS Hoàng Diệu phải tham dự một trại hè do Bộ Giáo Dục tổ chức cho học sinh toàn Quân Khu 4. Thành phần tham dự không chỉ là học sinh Hoàng Diệu, mà bao gồm cả học sinh TRUNG HỌC, TIỂU HỌC toàn tỉnh (các tỉnh khác cũng vậy). Do vậy trường chọn tôi và Trương Kiến Dũng làm phụ trách đoàn tiếp cho các Thầy trong Ban Chỉ Huy, Thầy Lợi Minh Hà làm Trưởng Đoàn, Thầy Phạm Văn Phái làm Phó Đoàn, các Ủy Viên là Thầy Võ Văn Thiên, Cô Lý Thị Chất (dạy Nữ Công Gia Chánh) và một số thầy cô trong Văn Phòng trường (tôi không nhớ tên).
Bọn tôi khởi hành lúc 9 giờ sáng, trên 4 xe hơi gồm 1 xe 7 chổ, một xe 16 chổ (2 xe nầy do Ty Tiểu Học cấp, chở ban chỉ huy và vật dụng hậu cần) , và 2 GMC chở trại sinh (xe do Tiểu Khu Baxuyên cấp), đến Bải Nò (Mũi Nai) Kiêngiang lúc 6 giờ chiều sau hơn 270 Km đường rất là xấu (đoạn đường Rạch Giá – Hà Tiên 90 km, đường do Công Binh làm, chỉ mới lấp các hố mìn, trải đá xong vào ngày hôm trước). Chuyện đầu tiên khi đến Bãi Nò là dựng lều cho Ban Chỉ Huy và gần 80 trại sinh nghĩ ngơi, làm nhà vệ sinh, nhà tắm để mọi người có chổ “giải quyết bầu tâm sự”. Cô Chất thì chỉ huy các Cô ở Văn Phòng trường đi theo đoàn nấu cơm cho mọi người ăn. Nhưng hởi ôi!!!! Các Cô chỉ quen nấu ăn trong gia đình thôi, đâu có ai biết chuyện nấu một nồi cơm cho trên 80 người ăn!?!? Kết quả là bửa cơm đó các trại sinh không ai ăn được vì cơm thì “trên sống, dưới khét, chính giửa thì nhảo”. Đồ ăn thì vì mình đến nơi trể quá, đi chợ mua “cá không tuơi” nên khi ăn “có mùi”. Cũng may là bằng kinh nghiệm dự trại, tôi và Dũng đã bảo các em, nhất là các em tiểu học, mang theo mì gói để “hộ thân”, nên chúng tôi không bị đói. Chuyện “cơm ba tầng” còn lập lại vào sáng ngày hôm sau nữa (khi đi thăm Lăng Mạc Cửu), bọn tôi đề nghị lãnh đạo trại bỏ chuyện nầy, nhưng không được, sau cùng cũng bị bãi bỏ khi có sự đấu tranh quyết liệt của Thầy Thiên.
Sáng sớm hôm sau, một cảnh tượng buồn cười xảy ra: các cô nàng mang chén, dĩa, muỗng (kiểu), có cả bình thủy nữa ra bỏ ở các gốc dừa dọc bải biển nhiều không kể hết!!! Người bỏ nhiều nhất là Liêu Thị Kiều Nga (con gái của Đại Tá Tỉnh Trưởng Liêu Quang Nghĩa). Trước khi đi chúng tôi đã dặn các trại sinh nên mang theo bi-dong, gà-mèn (bằng inox của lính) theo để sử dụng, vừa gọn vừa an toàn.
Đến khoảng 10 giờ, thì có tin Đại Tá Tỉnh Trưởng Kiên Giang đến thăm Trại Hè. Do trại Sóc Trăng nằm ở vị trí đầu tiên nên được thăm trước, khi vừa bước vào cổng trại, chào xã giao với Ban Chỉ Huy Trại xong là Đại Tá đề nghị dẩn đi thăm khu nhà vệ sinh trước. Khi đưa Đại Tá vào nhà vệ sinh thì cả tốp hướng dẩn đều hết hồn: nhà vệ sinh và nhà tắm đều dựng bằng băng-rôle vải (mỗi phòng 3 tấm) “Kính Chào Mừng Đại Tá Tỉnh Trưởng Đến Dự”. Đại Tá hỏi “Khu nhà vệ sinh nầy ai làm mà kín đáo vậy?!!” Trong lúc mọi người, nhất là Ban Chỉ Huy Trại, còn đang “run”, nghe hỏi thì lí nhí trả lời là do các trại sinh làm, thì Đại Tá Tỉnh Trưởng cười xòa, quay lại hỏi bọn tôi đang lóng ngóng bên ngoài hỏi: “Sao mấy em biết Đại Tá vào đây mà chào đón vậy!!!!”. Hỏi xong, Đại Tá mới đi ra bên ngoài, xem cổng chào, bàn ăn thiết kế bằng toàn là tre, theo kiểu (treo) không có cây tre nào chạm đất (do Trương Kiến Dũng “học được” khi tham gia Gia Đình Phật Tử). Sau đó Sóc Trăng được chấm hạng nhất về Lều Trại kèm theo giấy khen của Đại Tá Tỉnh Trưởng.
Chuyện “Chào Mừng Đại Tá” trong nhà vệ sinh là như vầy: trước ngày ra đi, chúng tôi vào kho phế liệu của trường gom các tấm băng-rôle củ cất trong kho đem theo để làm vách nhà vệ sinh khi cắm trại, không ngờ lại lấy nhầm toàn là các băng-rôle treo chào mừng Đại Tá Tỉnh Trưởng (Baxuyên) đến dự trong các buổi lễ của trường (!!!!!). Lúc vừa đến Bải Nò thì trời tối rồi, phải đốt đèn cầy để dựng nên không ai để ý nên mới xảy ra cớ sự.
Trong lần cắm trại nầy, ngoài chuyện chào mừng Đại Tá được loan truyền, Sóc Trăng được nổi tiếng vì các chuyện sau:
1- Trước ngày lên đường, tất cả các trại sinh đều được lệnh phải trang bị mỗi em một nón màu đỏ. Mục đích là dể dàng cứu hộ khi tắm biển (nón trôi trên biển là có người bị đuối nước), hai là dể nhận ra đâu là trại viên của Sóctrăng và của các tỉnh khác, ba là tung nón lên trời trong mọi trường hợp cần đồng đội “cứu viện”. Do vậy, mổi khi đoàn Sóctrăng ghé vào nơi nào thì nơi đó rực lên một màu đỏ, khiến mọi người phải kinh ngạc!!.
2- Trong tất cả các đoàn, chỉ mỗi mình Sóctrăng là có xe riêng nằm túc trực tại chổ để đưa rước trại sinh bất kể ngày hay đêm, do vậy đoàn Sóctrăng đi chơi thoải mái.
3- Trong khi các đoàn khác mải miết lo chuyện nấu cơm cho trại sinh ăn thì đoàn Sóctrăng có cách giải quyết rất khoa học: gạo mang theo đem đi bán, cộng vào tiền ăn, buổi sáng ăn bánh mì cá mòi tại chổ tham quan, chiều ra chợ Hà Tiên ăn cơm tiệm. Trong khi chờ đợi cả đoàn ăn xong, ai ăn rồi trước thì ra xe, mang các cây tre trên xe xuống tổ chức “nhảy xạp” ngay trên lề đường. Do vậy chiều nào cũng có mấy chục cái nón đỏ nhảy múa, cộng thêm tiếng gỏ nhịp “cắc-cắc-cụp” của các thanh tre tạo nên sự huyên náo trên đường phố Hà Tiên.
Trong lần tham dự trại hè nầy, cá nhân tôi còn kiều kỷ niệm sâu sắc:
Một là, trong ngày thứ hai khi đến Bải Nò, tôi gặp lại thầy Nguyễn Ngọc Long (Long Cao), khi ấy thầy là Phụ Tá (Phó) Sở Học Chánh Tỉnh Vĩnh Long đưa đoàn đi dự trại Hè. Thầy trò gặp nhau nơi xứ lạ quê người rất là mừng rở. Sau một hồi hàn huyên tâm sự, thầy từ giả cả bọn để về Vỉnh Long (vì thầy không nằm trong Ban Chỉ Huy Trại Vỉnh Long). Kể từ lần gặp đó cho tới khi thầy mất (sau 1975) tôi không gặp thầy lần nào nữa!!!!
Hai là, sẳn xe, không biết ai chỉ dẩn, mà đoàn lại sang Cambodge chơi, khi dừng chân ở trạm biên phòng để xin phép, thì chúng tôi được căn dặn là “khi sang Miên chơi, không được để lộ tất cả những gì là màu đỏ kẻo bị Khmer đỏ bắn tỉa?!
Ba là, khi ở Bãi Nò hai hôm thì tối hôm thứ hai có một cơn bảo đổ vào Hà Tiên. Nói đến đây tôi giờ cũng còn thấy buồn. Không biết gì lý do gì, mà trong cơn nguy cấp đó, không thấy bóng dáng của Ban Chỉ Huy Trại và 2 xe dân sự đâu cả, tôi và Dũng phải lo chỉ huy sắp xếp cho các trại sinh di tản. Đang lúc lay quay thì thầy Thiên xuất hiện, vẽ mặt buồn bả bảo “chúng ta phải tự lo thôi em ạ!!”. Nhìn thầy khó nhọc đi lại, chúng tôi nói mãi thầy mới chịu lên xe GMC ngồi để tụi tôi điều động trại sinh thu gom mọi thứ mang lên xe về trường Tiểu Học Hà Tiên tránh bảo. Đến đây, tôi cũng trân trọng tấm lòng của 2 bác tài xế (lính quân vận) đã tận tình cùng chúng tôi trong lúc chạy bão, tất cả vật gì nặng 2 bác ấy đều làm, tự 2 bác ấy cởi trần vác mười mấy bao gạo (100kg/bao) lên xe (không có 2 bác ấy thì “ai mà vác cho nỗi”).
Ông bà ta ngày xưa có câu “ở hiền thì gặp lành”, câu nầy ứng nghiệm ngay trong lần nầy: trong khi “di tản chiến thuật” bọn chúng tôi dọn lều của Ban Chỉ Huy Trại thì phát giác trong lều ngoài số gạo dự trử, còn có hai (02) thùng sữa bò, 10 thùng mì gói Vị Hương (loại gói giấy thời đó chỉ có 1 loại duy nhất, và là hàng quý hiếm thời đó!!!). Về đến Hà Tiên, gạo thì giao trả cho Ban Chỉ Huy, sữa và mì gói thì “coi như là chiến lợi phẩm”, bọn tôi chia nhau “xực”.
Đến đây, tôi cũng xin được “tào lao” một chút, trong những ngày ỏ Bãi Nò khi đi chơi, tôi nhận thấy có một nữ sinh khi đi chơi thì luôn luôn cúi gập người xuống để nhìn đường, hỏi ra thì em ấy bị cận thị, khi đi đường đi bị bể kính, vứt vào chung với đống chén dĩa bể rồi, nên không thấy đường!!!! Vậy là tôi phải giúp em đó bằng cách cho em đó vịn vai tôi để đi, sau tôi nhờ vài em nữa giúp cho em ấy. Thế là chúng tôi hình thành một nhóm “fan Bãi Nò” gồm Liêu thị Kiều Nga (Nga Gà Mờ, cận bị bể kiến), Trương Kiến Dũng, Trần văn Trung (Trung Kim Anh), Thiềm Bửu Cát Tâm, Nguyễn thị Liên, Hứa Lý Hương, và Thanh Vân (không nhớ họ, em vợ Thầy Hoàng Việt Sơn) và tôi.
Số “chiến lợi phẩm” thu được tôi “tính sổ” như sau:
- Hai thùng mì và 10 hộp sữa biếu 2 bác lính tài xế 2 xe GMC. 7 đứa nhóm tôi giữ lại 2 thùng mì và số sữa còn lại để “làm của riêng”. Các thùng mì còn lại chia cho các trại sinh khác nấu ăn tối trong bửa chạy bảo tại Hà Tiên.
- “Phần tang vật”, chúng tôi “tẩu tán” như sau: tôi và Kiều Nga mang quần áo cá nhân giao cho mấy đứa khác cất, bọn tôi lấy “tang vật” cất vào vali của bọn tôi (vì tôi và Kiều Nga được coi là ngoài vòng ảnh hưởng nếu vụ việc bại lộ, các em khác còn học tại Hoàng Diệu nên tôi không muốn để bị liên lụy). Vả lại vali của Kiều Nga rất to, chứa 4 thùng mì, 01 thùng sữa (đã “phi tang” võ thùng) mà vẫn còn trống.
- Vậy là 7 đứa bọn tôi sáng thì “mì tôm, sữa bò”, tối thì “sữa bò, mì tôm”. Chúng tôi mời thầy Thiên ăn mì gói, cà phê sữa, thầy khen ngon, hỏi “sao tụi mầy sang vậy?” nói cho thầy nghe nguồn gốc của mấy “món ngon”, cười bảo “tụi mầy đúng là thứ ba học trò”, nhưng sau có mời mấy thầy cũng xua tay từ chối “thôi tụi mầy ăn đi, tụi nó mà biết tao có dính líu thì không hay lắm đâu”
Trong những ngày ở trại, có lẽ là “nhờ bà cậu” dẩn nên tôi là tay săn nước ngọt cho cả bọn. Chuyện là như vầy:
- Trong những ngày ở Bãi Nò và trong trường Tiểu Học Hà Tiên, nước ngọt rất là “quý hiếm”. Khi ở bãi biển, nước ngọt được các xe bồn lấy trên đỉnh núi cách Trại khoảng 10 Km đường núi, kéo về phát cho các trại mỗi ngày 2 lần, mỗi lần 10 thùng 20 lít/thùng, để uống, làm vệ sinh cá nhân buổi sáng và sau mỗi lần tắm biển (mỗi em 4 lít/ngày). Sau khi cấp phát xong thì khóa vòi (bằng ống khóa) rồi các bác tài về nghĩ. Kỳ sau, lái xe nước khác đến, chạy xe nước đã phát, đậu trong bãi xe về lấy xe nước khác.
Trùng hợp là bãi xe nằm cạnh trại Sóc Trăng, thế là tôi ra mở khóa (bằng sợi dây kẻm), lấy nước còn lại trong xe mang vào chứa trong lều. Do vậy mà các trại sinh Sóctrăng rất là thoải mái trong việc sử dụng nước ngọt, kể cả sau khi tắm biển xong.
- Trong những ngày “tị nạn” ở trường Tiêu Học Hà Tiên, trường có một hồ nước mưa rất lớn, nhưng vì là kỳ nghĩ hè, nên hồ nước nầy của trường lại bị một nhà cạnh trường chiếm dụng, các trại sinh, nhất là các em nữ, rất là khổ sở vào buổi sáng đầu tiên khi vào tránh bảo
                                                                        



Sau nầy về Sóctrăng, bọn tôi cũng còn giữ liên lạc với nhau (kéo dài đến năm 1975). Cứ đêm Trung Thu thì "cầm tay nhau về" quán Kinh Đô ăn bánh Trung Thu (loại đặc biệt!!!!) do Kiều Nga lấy từ "Dinh" mang đến, đồng thời ngồi xem các em nhỏ “cộ” đèn đón trăng rằm.
- Trở lại chuyến đi Hà Tiên, trong lần giao lưu lửa trại với một duyên đoàn Hải Quân đóng tại Rạch Giá (tôi không còn nhớ là Duyên Đoàn nào), sau phần sinh hoạt cộng đồng do một anh Trung Úy Hải Quân (tên gì tôi quên mất) làm Quản Trò, phần đáp lể do Trương Kiến Dũng làm Quản Trò cũng rất xôm tụ, anh Trung Úy nầy rất khoái (đồng thời cũng “khoái” một chị trong đoàn Sóctrăng, học một "cở" với tôi), bèn dẩn chúng tôi vào gặp Thiếu Tá Duyên Đoàn Trưởng để xin phương tiện đi đảo Chuối (nơi trồng toàn là chuối) chơi, sau một hồi ca bài “lý con sáo” của anh Trung Úy, Thiếu Tá đồng ý và dặn anh Trung Úy là chuẩn bị đầy đủ võng cho các trại sinh nằm trên tàu, khi đi biển, để không bị say sóng. Thế nhưng vì lý do rất là "cá nhân", lãnh đạo đoàn Sóctrăng từ chối. Mất chuyến đi thú vị, chúng tôi tiếc “đứt ruột” nhưng biết làm sao bây giờ!!!! Nhưng cũng “gở lại được một bàn”: chuyến du ngoạn Đông Hồ dưới ánh trăng bằng tàu Hải Quân.
Vậy là thời gian thơ mộng của tôi với Hoàng Diệu “thôi thế là chia ly từ đây (dù rằng tôi cũng thường vào trường chơi, nhưng chỉ ngồi ở quán Cô Quốc chơi thôi!)


LÝ VĂN HÀO HD 64-71