CHÀO MỪNG THẦY CÔ VÀ CÁC BẠN ĐẾN VỚI HOANGDIEUSAIGON.BLOGSPOT.COM.KÍNH CHÚC TẤT CẢ NHIỀU SỨC KHOẺ VÀ THÀNH CÔNG TRONG CUỘC SỐNG

Chủ Nhật, ngày 21 tháng 12 năm 2014

Thứ Năm, ngày 18 tháng 12 năm 2014

Rồi Thì Ta Cũng Già ( Bài chuyển của Mai Hương HD 67-74)


Image
Rồi Thì Ta Cũng Già 



Những ngày ở bệnh viện PNT, tôi chứng kiến sự già nua của cơ thể người bệnh, nỗi buồn của bệnh tật, sự cô đơn của những bệnh nhân không ai chăm sóc và nhìn thấy cả niềm hạnh phúc long lanh của những ông cụ được vợ đem lưỡi lam, kéo đến tận giường để cạo râu, tỉa tóc...Tôi thương một ông cụ 84 tuổi, ông không có người chăm sóc và ông bị mất tiếng nói sau một cơn tai biến trong quá khứ ( tôi nghe người nhà tôi nói vậy). Ông thường vẫy vẫy bất cứ người nào ...đưa ánh mắt nhìn ông, và một trong những người đó có tôi. Tôi thường mua cháo thịt bằm cho ông và nhận nhiệm vụ chia gói thuốc bột tan đàm làm 3 phần, mỗi phần bột thuốc trút vào một muỗng cháo cho ông. Tôi giúp ông thu dọn một số hộp nhựa vương vãi xung quanh. 



Tôi không biết ông đã làm gì khiến con cháu tức giận đến mức bỏ mặc ông, hoặc họ chỉ có thể thương ông ở chỗ trả tiền viện phí cho ông. Có một giây phút nào đó tôi có sự đồng cảm và chia sẻ cho con cháu của ông. Tôi nghĩ chắc họ bị những "vết thương lòng" từ lời nói hay hành động nào đó của ông trong quá khứ, khiến họ bị chai sạn cảm xúc trước bệnh tật và sự già yếu của ông. Nhưng khi tôi chứng kiến người con trai gần 50 tuổi và người con gái của ông hơn 50...chỉ vào mặt ông bảo rằng..." (tiếng chửi thề)..tui dọng vô mặt ông bây giờ, ông ứ ứ cái gì" và " ...lần này tui xin cho ông về, tui cho ông chết m.. ông luôn. Ông sống ông chỉ báo con báo cháu. Ông chết thì chết m .. ông đi cho tụi tui nhờ". Họ nói lớn tiếng và tôi tin chắc tất cả từ người bệnh đến thân nhân, tổng cộng hơn 20 con người ở đó (bao gồm cả tôi) đều thấy đều nghe. Nhưng tất cả đều im lặng ( hoặc có chút bất nhẫn gì đó trong lòng)...nhưng chẳng ai giúp ông già, chẳng ai tát tai hai đứa con kia, chẳng ai khuyên can đừng la lớn tiếng, chả ai can thiệp cho một một sự bạo hành gia đình, bạo hành người già. Ai đó có cả TÔI. Có lẽ ai cũng nghĩ....đèn nhà ai nấy sáng, chuyện gia đình người ta.


Tôi chảy nước mắt vì tôi thấy tôi hèn và tôi thấy thương ông già.
Rồi thì ta cũng già!
Rồi thì ai cũng già!


Rồi thì mai này anh gần 50, chị trên 50 nọ cũng già, cũng đau yếu , cũng bệnh tật...và có chắc khi mình sống một cuộc đời rất mực thương yêu con cháu, tốt bụng với hàng xóm làng giềng thì mình sẽ tránh được sự cô đơn, già yếu, bệnh đau???


Có ai dám tự tin bảo rằng ...cứ thương con thương cháu thì sẽ có ...con cháu có hiếu., sẽ được yêu thương chăm sóc khi về già. Ngộ nhỡ con cháu ta đang du hành vũ trụ, đang du lịch phương đông, đang du hí ở phương tây ....thì khi ta đau, ta yếu...ta có vẫy vẫy đôi tay trơ xương, đôi mắt kéo màn...mà ráng dòm ráng ngó xem có ai đang nhìn ta để mà nhờ đi mua chút cháo lót lòng?


Ai ơi, sân si chi với kẻ đau bệnh già nua, mà kẻ đó lại là người sinh ra ai đó!


Tôi hỏi một câu hỏi với bạn thân, rằng khi một đứa trẻ bị bạo hành xã hội sẽ có rất nhiều sự đồng cảm, chia sẻ nhưng sao ít thấy ai lên tiếng về bạo hành người già.? Bạn bảo cơ bản vì…người già có sức chịu đựng hơn con nít, người già hiểu được tại sao người khác làm vậy với mình?


Câu trả lời không thỏa mãn tôi cho lắm. Nhưng câu hỏi mà tôi dành cho tôi đó là “tại sao tôi vẫn đứng yên nhìn sự bạo hành người già?” Rồi thì tôi cũng sẽ già cơ mà!?


Tôi không biết mình dành lời chúc nhưng thế nào cho ông lão. Ước ông bình an hay ước ông sống thêm được vài năm, vài chục năm? Ước cho con cháu cảm nhận được rồi họ sẽ già hay ước có cô tiên gieo yêu thương vào trái tim họ? 


Tôi nghĩ đến lời một bài hát: 

Bao nhiêu năm làm kiếp con người 
Chợt một chiều tóc trắng như vôi 
Lá úa trên cao rụng đầy 
Cho trăm năm vào chết một ngày



Rồi thì ta sẽ già và chết vào một ngày nào đó. Bạn giống ta, ta giống bạn. Chúng ta đều giống nhau khi chung một kiếp con người, nên nếu như ta còn được ai đó yêu thương, ta còn chút sức khỏe, ta còn chút ít bạc tiền...



…thì thôi hãy thấy “ được sống là một niềm hạnh phúc lớn lao”
…thì thôi hãy tha cho những lỗi lầm của “người già”
…thì thôi hãy yêu thương và cho đi chút yêu thương đối với “người bệnh”, “người già”…



Người nay đã không còn sức mắng ta như khi ngày xưa còn sức khen ngợi ta lúc ta bé xíu. Người nay không còn khỏe như ngày xưa để rút roi mây nhịp nhịp vào mông ta mỗi khi ta làm điều sai trái khiến người buồn. Người nay không còn tiền để tự kêu một chiếc taxi vào bệnh viện, đâu phải rủng rỉnh bạc cắc như ngày xưa từng ngoắc xích lô đưa ta đi chơi sở thú.


Tử tế tại tâm. Tỉnh tâm chút nhé ai đó, vì rồi thì ta cũng sẽ già mà!

Trần Thị Nhung


Chuyện Trương Lương nhặt giày đắc đạo


Image
Chuyện Trương Lương nhặt giày đắc đạo


Trương Lương, tự là Tử Phòng, danh thần khai quốc nổi tiếng thời nhà Hán. Điển cố Trương Lương nhờ cúi mình nhặt giày mà đắc đạo thành danh trở thành câu chuyện kinh điển nhắc nhở con người về chữ Nhẫn. 



Ông cùng với Hàn Tín, Tiêu Hà được người đời xưng tụng là “Hán triều Tam kiệt”, đóng vai trò quan trọng giúp Lưu Bang đánh đổ nhà Tần và thắng Hạng Vũ trong chiến tranh Hán – Sở.


Trương Lương thuộc dòng dõi sĩ tộc nước Hàn thời Chiến Quốc, tổ tiên nhiều đời làm khanh sĩ. Ông nội Trương Lương là Trương Khai Địa làm tướng quốc của Hàn Chiêu hầu, Hàn Tuyên Huệ Vương, Hàn Tương Ai Vương; cha ông là Trương Bình làm tướng quốc dưới trướng Hàn Li Vương, Hàn Điệu Huệ vương.


Lúc Tần diệt Hàn, Trương Lương cùng thích khách liều mạng ám sát Tần Thủy Hoàng tại Bác Lãng Sa. Nhưng quả chùy nặng 120 cân của ông đánh nhầm xe tùy tùng nên không giết được vua Tần. Tần Thủy Hoàng nổi cơn thịnh nộ, hạ lệnh truy nã thích khách trên toàn quốc. Trương Lương phải cải họ đổi tên, ẩn trốn tại Hạ Bì (một huyện thuộc Giang Tô ngày nay).


Có lần, Trương Lương nhàn rỗi tản bộ trên một cây cầu ở Hạ Bì thì xuất hiện một ông lão từ xa đi tới. Ông lão cố ý tháo một chiếc giày ra, ném xuống dưới cầu, rồi quay lại nói với Trương Lương: “Tiểu tử, xuống nhặt lên hộ ta!” Trương Lương ngạc nhiên bởi giọng điệu khó nghe của ông lão, định gây sự lại, nhưng thấy ông lão đã lớn tuổi nên chàng cố nhẫn nhịn, lội xuống sông nhặt chiếc giày lên. Ông lão lại giơ chân lên bảo: “Mang vào!” Trương Lương thầm nghĩ: “Dù gì thì mình cũng đã nhặt lên rồi, mang vào cho ông ấy cũng được thôi”, bèn quỳ gối xuống xỏ chiếc giày vào chân cho ông lão. Đợi Trương Lương mang giày cho mình xong, ông lão liền cười lớn rồi bỏ đi. Trương Lương nhìn theo bóng ông lão khuất xa mà trong lòng không khỏi cảm thấy lạ kỳ.


Đi được một đoạn, ông lão quay lại nói với Trương Lương: “Tên tiểu tử này có thể dạy dỗ được. Năm ngày sau vào lúc sáng sớm, ngươi hãy quay lại đây gặp ta”. Trương Lương thấy thâm ý của ông lão khó dò, chỉ biết quỳ xuống “xin vâng” một tiếng.



Năm ngày sau, trời vừa tờ mờ sáng, Trương Lương đã đến nơi hẹn, không ngờ ông già đã có mặt ở đấy từ lúc nào, trông thấy Trương Lương, ông nổi giận nói: “Có hẹn với người lớn tuổi mà mi lại đến trễ, như vậy có được không? Sáng sớm năm ngày sau hãy đến”. Nói xong liền quay lưng đi mất. 


Qua năm ngày, lúc gà vừa gáy sáng, Trương Lương đã đến bên đầu cầu, oái ăm thay ông lão cũng đã có mặt ở đó, ông lão lại trách Trương Lương vì sao đến trễ, bèn đuổi Trương Lương về và nói năm ngày sau nữa hãy tới. 


Lần sau thì Trương Lương không dám trễ nữa, nửa đêm canh ba đã lò dò đến bên cầu đứng đợi. Một lúc sau ông già xuất hiện, nhìn thấy Trương Lương, ông bảo: “Phải vậy chứ!”.



Sau đó, ông lão lấy ra một cuộn sách tre và nói: “Đọc cuốn sách này có thể làm thầy cho bậc vương giả, sau 10 năm thì có thể nổi danh. Mười ba năm sau con có thể gặp ta ở Tế Bắc, dưới chân núi Cốc Thành Sơn có một tảng đá màu vàng tức là ta đó.” Nói rồi ông lão bỏ đi mất, từ đó Trương Lương không còn gặp lại ông nữa. 


Trương Lương mang cuộn sách về nhà, đốt đèn lên xem, hóa ra đó là bộ “Thái công binh pháp” đã thất truyền. Trương Lương như đắc được bảo vật, ngày đêm nghiền ngẫm đọc sách. 

Mười ba năm sau, Trương Lương cùng Lưu Bang đi qua Tế Bắc, quả nhiên nhìn thấy dưới chân núi Cốc Thành Sơn có một tảng đá màu vàng, Trương Lương liền mang về. 

Lúc mất, con cháu của Trương Lương đem thi thể ông an táng cùng tảng đá. Vì vị cao nhân truyền bộ binh pháp ấy cho Trương Lương không để lại danh tính nên hậu nhân gọi ông là Hoàng Thạch Công.


Công Tôn

Thứ Tư, ngày 17 tháng 12 năm 2014

Nấm rơm kho tộ

Ngày đông se lạnh, với nhiều người thích ăn chay, món nấm rơm kho tộ là sự lựa chọn số 1 cho một bữa cơm ngon và tốt cho sức khỏe.

Ảnh: Tuyết Khoa
Hồi nhỏ, khi tôi còn ở quê, cứ đến mùa mưa lũ là những đống rơm trong sân nhà lại ra nấm. Những cây nấm mập ú lú nhú trên những tảng rơm mục nát. Tôi và anh trai lại tranh nhau hái thật nhiều nấm để làm chiến lợi phẩm khoe với mẹ. Vậy là bữa cơm hôm ấy, chắc chắn chúng tôi sẽ có nồi nấm rơm kho tộ ngon đáo để của mẹ.

Để có nồi nấm kho tộ ngon, trước hết phải chọn những búp nấm chưa nở và thật múp máp. Mẹ tôi khéo léo dùng dao gọt nấm thật sạch rồi ngâm nước muối khoảng chừng 15 phút. Những chiếc nấm trắng trẻo được vớt ráo rồi đem ướp cùng gia vị như xì dầu, dầu mè, bột ngọt, đường, ớt bột và vài lát ớt trái. Để thêm thơm ngon, mẹ rang một ít mè rồi đảo đều cùng nấm và gia vị. Sau đó cho nồi đất lên bếp, phi một ít dầu mè với phần gốc của cây boa rô rồi cho nấm vào. Để lửa nhỏ liu riu, thật đều quanh nồi, nấm thấm từ từ. Nấm vừa sôi vừa tỏa mùi thơm khó cưỡng. Mùi xì dầu quyện cùng mùi nấm rơm, ớt trái, mè... thơm ngon hết độ. Món này không nên kho quá khô mà phải có nước sền sệt mới ngon. Khi chín, có thể rải lên trên một ít tiêu và lá rau răm để món ăn thêm tròn vị.
Tuyết Khoa

Cơm đỏ bò lúc lắc lạ miệng

 

Bạn cũng có thể dễ dàng làm được món cơm thường được phục vụ trong các nhà hàng này để thưởng thức tại nhà.

Nguyên liệu cho cơm đỏ:
- 1 bát to cơm nguội
- 1 thìa canh bơ đun chảy
- 1 thìa nhỏ tương cà
- Tỏi băm
- Muối, hạt nêm, đường
Nguyên liệu cho bò lúc lắc:
- 450 g thịt bò phi lê
- 1/2 củ hành tây
- 1/2 bó hành lá
- 2 thìa canh bơ đun chảy
- Dấm gạo, đường, muối, tiêu, nước tương, nước mắm, hắc xì dầu, dầu ăn.
Tỏi băm, hành tây và hành lá sẽ làm món ăn dậy mùi thơm.
Cách làm:
* Cơm đỏ:
- Cho chút dầu ăn cùng bơ vào chảo, phi tỏi cho thơm, đổ cơm nguội cùng tương cà vào. Xào cho hạt cơm tơi ra. Nêm nếm lại vừa ăn thì tắt bếp.
* Bò lúc lắc:
- Hành tây thái múi cau, hành lá cắt khúc.
- Thịt bò cắt quân cờ to vừa ăn. Ướp thịt bò với dầu, đường, muối và tiêu. Để khoảng 2 tiếng.
- Cho dấm, nước tương, hắc xì dầu, nước mắm và đường vào bát, khuấy đều đến khi đường tan.
- Cho dầu ăn vào chảo, đổ thịt bò vào chiên khoảng 3 phút thì trở mặt. Cho đến khi 2 bên vàng đều thì vớt ra dĩa.
- Dùng tiếp chảo đó, lấy dầu ra bớt, cho hành tây cùng hành lá vào. Cho một chút hỗn hợp nước sốt bên trên vào và bỏ thịt bò trở lại chảo. Lắc chảo cho sốt thấm đều thịt bò thì tắt bếp.
- Cho cơm đỏ vào đĩa, bên cạnh bày thịt bò. Ăn kèm với dưa leo, xà lách và cà chua.
Thịt bò lúc lắc đậm đà, có thể ăn nhiều mà không ngán.
Diệu Kim

Làm cơm cuộn hình bông hoa không khó

 

Nếu bạn thích một thứ đồ ăn vừa có thể ngắm nghía, vừa có thể ăn mà lại chế biến nhanh và tiện dụng thì cơm cuộn là một gợi ý hay đấy nhé.

Cơm cuộn giờ đã là một thứ đồ ăn mà những người yêu ẩm thực thỏa sức sáng tạo ra những hình thù đa dạng và bắt mắt. Và nếu bạn muốn làm cơm cuộn hình bông hoa nhưng vẫn còn ngần ngại thì hãy thử vì nó không khó chút nào.
Bạn có thể tham khảo cách làm cơm cuộn hình hoa theo công thức dưới đây nhé!
Nguyên liệu:
- Trứng gà: 2 quả
- Đậu cove hoặc đậu đũa luộc chín (để chiều dài gần bằng chiều miếng rong biển)
- Rau dền để nhuộm màu
- Cơm dẻo, một ít dấm pha mặn ngọt (hoặc dùng dấm Nhật)
- Và rong biển khô.
Thực hiện:
Bước 1: Rau dền sau khi nhặt và rửa sạch, bạn luộc rau dền với ít nước để rau dền ra nước màu.
Bước 2: Trứng đánh đều, cho chảo lên bếp, chảo nóng xoa một ít dầu ăn lên bề mặt chảo rồi đổ trứng vào chảo lượng vừa phải. Dùng tay lắc tròn chảo để trứng láng đều một lớp mỏng trên bề mặt chảo. Trứng chín, nhẹ nhàng lắc trứng ra đĩa.
Bước 3: Cơm dẻo sau khi trộn với ít dấm chua ngọt để cơm có vị rồi chia làm 3 phần. Một phần bạn rưới nước rau dền luộc để cơm lên màu, phần còn lại để nguyên màu trắng.
Bước 4: Trải miếng trứng tráng lên bề mặt, sau đó là một lớp cơm màu hồng dàn đều trên bề mặt trứng. Cuộn dần dần miếng trứng bọc cơm này lại.
Bước 5: Trải miếng rong biển lên mành tre, tiếp đến là một lớp cơm trắng dàn mỏng, tiếp đó là đặt một vài quả đậu nằm ngang trên miếng rong biển và cuối cùng đặt cuộn trứng cuốn cơm ở giữa.
Bước 6: Cuốn nhẹ nhàng rong biển lại để lớp cơm trắng bọc tròn miếng trứng cuộn cơm hồng ở giữa. Dùng mành cuốn (hoặc màng thực phẩm) cuộn chặt để tạo độ kết dính. Cuộn xong dùng dao cắt miếng cơm cuộn thành từng miếng khổ khoảng 1.5cm là được.
Bước 7: Sau khi cơm cuốn được cắt ra và bày trên đĩa, bạn sẽ thấy một bông hoa nhỏ xinh trong đĩa ăn của bạn rồi đó.
Màu hồng từ cơm pha nước rau dền, màu vàng từ trứng tráng và màu xanh như lá hoa bằng đậu quả sẽ làm bạn thích thú đấy.
Chúc bạn thành công và ngon miệng với cơm cuộn hình hoa cho cả nhà nhé!

Thứ Ba, ngày 16 tháng 12 năm 2014

CHIM SẢI CÁNH





Tại sao Giá Xăng Dầu giảm ?


Bài viết rất hay nên phổ biến cho mọi người cùng đọc để hiểu vì sao giá xăng dầu giảm.
 
 
Vũ khí chiến lược dầu hỏa
                          
Nguyễn Đình Phùng
Trong vòng ba năm nay, những tính toán về thế chiến lược địa dư toàn cầu đã bị một vũ khí chiến lược mới của Hoa Kỳ làm thay đổi hẳn cục diện. Đó là vũ khí dầu hỏa, một thứ vũ khí trước giờ làm Hoa Kỳ khốn đốn và bị lệ thuộc vào những quốc gia không mấy gì thân thiện với Hoa Kỳ nắm giữ như những xứ vùng Trung Đông, Venezuela và Nga. Nhưng thế cờ hiện nay đã bị lật ngược và Hoa Kỳ đã nắm thượng phong để có thể dùng dầu hỏa như một vũ khí chiến lược cho những tính toán mới cho chính trị địa dư toàn cầu.

Điều này xảy ra được hoàn toàn nhờ vào một kỹ thuật mới về đào dầu. Đây là phương cách tân tiến nhất dùng vệ tinh satellite để điều khiển mũi khoan dầu, đào sâu xuống nhiều dặm dưới lòng đất rồi tùy theo vị trí có thể quay ngang và đào bên cạnh gọi là horizontal drilling, tiến tới mục tiêu chính xác có thể chỉ nhỏ như một chiếc bánh xe! Trước kia việc đào dầu thường chỉ dùng những dữ kiện do địa chấn đem lại để tìm mỏ dầu và đào thử hàng chục lần mới được một lần trúng. Những lần đào hụt gọi là dry holes, tốn tiền nhiều và mất nhiều thời giờ để đào trúng mỏ dầu. Với những dữ kiện về địa chất do satellite technology và cách đào ngang horizontal drilling, việc đào hụt gặp dry holes không xảy ra nữa!


                                                          

Nhưng việc sản xuất dầu hiện nay tại Hoa Kỳ thay đổi nhiều hơn cả là do việc lấy dầu từ đá gọi là shale oil. Dưới đáy của những mỏ dầu đã bơm ra gần cạn từ đầu thế kỷ 20 đến giờ, là những mỏ đá shale oil chứa dầu nằm lẫn trong đá. Dầu hỏa nằm trong đá này trước giờ không lấy ra được vì không chảy và không bơm lên được, gọi là dầu chặt, tight oils. Dung lượng của những mỏ dầu nằm trong shale oil còn nhiều hơn những mỏ dầu bơm lên dễ dàng trước kia, nhưng nay đã bơm cạn.

Kỹ thuật mới hiện tại là dùng cách đào như diễn tả trong đoạn trước và đào ngang horizontal drilling để tiến sâu vào những mỏ đá shale oil. Sau đó hàng ngàn gallons nước được bơm thẳng vào những vết nứt của mỏ đá shale oil này với áp suất cực mạnh. Dầu và khí đốt nằm trong đá được hút ra sau khi được nước bơm vào giải tỏa và được bơm thẳng lên trên mặt đất. Kỹ thuật này gọi là hydraulic fracturing, thường gọi tắt là fracking và hiện đang được áp dụng tại ba vùng có mỏ dầu shale oil lớn nhất Hoa Kỳ. Đó là vùng Bakken tại tiểu bang North Dakota, vùng Permian Basin gần Midland, Texas và vùng Eagle Ford tại phía Nam Texas.
 
alt

Nhờ vào số lượng dầu bơm từ ba vùng này với kỹ thuật mới, mức sản xuất dầu của Hoa Kỳ đã tăng vọt từ 5 năm trở lại, nhưng tăng nhiều nhất là ba năm nay. Trong thập niên 60’s mức sản xuất dầu của Hoa Kỳ lên đến mức cao nhất và sau đó đi xuống dần. Năm 1970 là mức tột đỉnh với sản xuất dầu nội địa là 9.6 triệu thùng dầu một ngày. Sau đó các mỏ dầu nhất là tại vùng Texas cạn dần, cho đến năm 2008 chỉ còn sản xuất được 5 triệu thùng dầu một ngày. Nhưng từ năm 2011 đến 2014, mức sản xuất dầu hỏa nhờ vào kỹ thuật fracking đã làm tăng lên được 46%, chưa bao giờ tăng nhanh lên được như vậy kể từ giai đoạn 1921-1924, đúng 90 năm trước, lúc mới bắt đầu việc đào dầu tại Hoa Kỳ tạo ra các nhà tỷ phú như Rockefeller thời đó!

Năm 2013 mức sản xuất dầu của Hoa Kỳ là 7.5 triệu thùng dầu một ngày, với ước tính cho năm 2014 sẽ là 8.3 triệu thùng dầu sản xuất mỗi ngày. Với đà sản xuất này, theo cơ quan năng lượng quốc tế International Energy Agency, đến năm 2020, Hoa Kỳ sẽ qua mặt Saudi Arabia để sản xuất lên đến mức 11.6 triệu thùng dầu một ngày!
alt

Như vậy điều rõ ràng nhất là Hoa Kỳ sẽ không cần đến Saudi Arabia như trước nữa! Xứ này từ trước đến nay nắm giữ quyền lực về dầu hỏa vì được coi là swing producer, tức có khả năng để ấn định giá cả cho dầu hỏa. Với mức bơm dầu nhiều nhất thế giới, Saudi Arabia chỉ việc bơm nhiều hơn hay ít hơn để xác định giá cả cho dầu hỏa và Hoa Kỳ lệ thuộc vào xứ này trên phương diện chiến lược. Như việc phải bảo vệ cho Saudi Arabia với các căn cứ quân sự tại đây cũng như đặt Đệ Ngũ hạm đội tại vùng Bahrain và tuần tiễu trên vùng Vịnh để giữ cho đường thủy chở dầu được lưu thông.

Trong chiến lược ngăn chặn Iran không cho quốc gia này chế tạo bom nguyên tử, ngoài việc bảo vệ Do Thái, Hoa Kỳ còn bị áp lực của Saudi Arabia. Lý do là hai xứ Iran và Saudi Arabia là hai kẻ thù không đội trời chung. Iran được coi như cầm đầu các xứ theo Shiite, trong khi Saudi Arabia là quán quân cho phe Sunni của Hồi Giáo. Thế chiến lược địa dư hiện nay tại vùng Trung Đông có thể coi như một cuộc tranh chấp đẫm máu giữa hai giáo phái Sunni và Shiite của Hồi Giáo. Hiện nay cuộc nội chiến tại Syria đã biến thể để thành chiến tranh giữa Shiite với phe của Assad và Iran ủng hộ, với phe Sunni của đa số dân Syria được Saudi Arabia và các vương quốc vùng Vịnh yểm trợ. Đây chính là lý do Saudi Arabia đã bất mãn đến cùng cực khi Tổng Thống Obama chùn chân không chịu cho tấn công Assad năm ngoái sau vụ thảm sát dân lành bằng vũ khí hóa học. Quốc Vương Abdullah của Saudi Arabia đã coi đây là một sự phản thùng của Obama, không chịu tiến tới trong việc yểm trợ phe Sunni để lật đổ Assad như Saudi Arabia đã mong muốn.
alt

Tuy nhiên việc Obama trở mặt vào phút chót đối với Saudi Arabia đã cho thấy một điều rõ ràng. Là ảnh hưởng của Saudi Arabia đối với Hoa Kỳ đã không còn được như trước. Obama đã tính toán là vùng Trung Đông không còn giữ vai trò quan trọng như khi Hoa Kỳ bị lệ thuộc vào Saudi Arabia về dầu hỏa và cần phải giữ cho Saudi Arabia hài lòng bằng mọi giá, kể cả việc gây ra thêm một cuộc chiến tranh khác như tại Syria. Với mức dầu hỏa sản xuất tại Hoa Kỳ chỉ trong thời gian ngắn sắp đến sẽ làm Hoa Kỳ độc lập về dầu hỏa, Saudi Arabia đã mất đi thế đòn bẩy để áp lực Hoa Kỳ bằng dầu. Nên việc Obama trở mặt với vua Abdullah của Saudi Arabia trong vụ Syria vừa qua có thể coi như bước đầu trong thề chiến lược thay đổi của Hoa Kỳ tại vùng Trung Đông, khi Hoa Kỳ đã nắm được thế thượng phong với vũ khí chiến lược dầu hỏa.

Cũng thế, lý do để Iran phải chịu vào bàn thương thuyết với Hoa Kỳ về việc tinh luyện nhiên liệu uranium cho bom nguyên tử, cũng do Hoa Kỳ đã trên chân về vũ khí dầu hỏa. Iran trước giờ đe dọa sẽ cho phong tỏa eo biển Hormuz để chặn đường biển chở dầu hỏa từ các xứ vùng Vịnh, kể cả Saudi Arabia. Nhưng vớiHoa Kỳ gia tăng mức sản xuất dầu do fracking, thế đòn bẫy này của Iran không còn nữa. Hoa Kỳ trong những năm của thời George Bush hay Clinton đã không thể dùng những biện pháp chế tài kinh tế khắt khe với Iran chỉ vì sợ Iran làm thật để phong tỏa eo biển Hormuz và làm rối loạn kinh tế toàn cầu khi giá dầu lên vài trăm Mỹ Kim một thùng.
 
alt

Nhưng khi áp lực đòn bẫy này của Iran không còn nữa, Obama đã có thể cho áp dụng các biện pháp chế tài kinh tế khắt khe nhất mà không sợ Iran phản ứng lại. Điều làm cho Iran phải qui hàng và chịu vào bàn thương thuyết chính là đòn cô lập Iran về ngân hàng và tín dụng. Các ngân hàng trên toàn cầu không thể giao dịch với Iran nên xứ này bị loại ra khỏi hệ thống ngân hàng và tín dụng, không thể bán dầu lấy dollar được, chỉ có thể trao đổi hàng hóa với Trung Hoa, Ấn Độ….. nên đã bị thiệt hại nặng và sụp đổ kinh tế. Như thế một khi Hoa Kỳ chiếm thế thượng phong trong vũ khí chiến lược dầu hỏa, các bài tính chiến lược của vùng Trung Đông đã phải thay đổi hết và đem lại những giải quyết cho vấn đề Iran nhức đầu choHoa Kỳ hàng bao nhiêu năm nay.

Trong cuộc khủng hoảng mới nhất hiện nay tại Ukraine, vũ khí chiến lược dầu hỏa và khí đốt cũng đã trở thành thế lực mạnh nhất cho các tính toán của Putin và Obama trong việc đối chọi giữa Nga và thế giới Tây Phương hiện nay. Hoa Kỳ và Âu Châu gần như đã chấp nhận cho Putin chiếm Crimea, nhưng muốn ngăn chặn những tham vọng kế tiếp của Putin là chiếm luôn miền phía Đông và Nam Ukraine, phân chia xứ này ra làm hai, nửa theo Nga, nửa theo Tây Âu. Putin có thế đòn bẫy là cung cấp khí đốt cho Âu Châu bằng các ống dẫn khí đốt này chạy ngang qua lãnh thổ Ukraine. Nếu Hoa Kỳ và Tây Âu làm dữ, nhất định trừng phạt Nga nặng nề hơn bằng các biện pháp kinh tế và loại Nga ra khỏi hệ thống ngân hàng và tín dụng, Putin có thể phản ứng lại bằng cách cho khóa các ống dẫn khí đốt này và 60% nhà cửa của Tây Âu sẽ lạnh cóng vì thiếu hơi đốt!
 
alt

Ngoài ra Nga cũng là xứ sản xuất dầu và cung cấp cho Âu Châu nên ngoài khí đốt, dầu hỏa sẽ bị khan hiếm với giá tăng vọt cho dân chúng Âu Châu. Hoa Kỳ có thể cho xuất cảng hơi đốt sang Âu Châu bằng cách cho đông lạnh liquefied natural gas và dùng tầu tanker chở băng ngang qua Đại Tây Dương cung cấp cho khí đốt cho Âu Châu. Nhưng những cơ sở để làm đông lạnh hơi đốt tại Hoa Kỳ và các cơ cấu hạ tầng chưa có sẵn tại Hoa Kỳ và sẽ mất hai ba năm để có thể thay thế toàn bộ lượng khí đốt Âu Châu nhập cảng từ Nga.

Cũng thế tuy Hoa Kỳ trong tương lai có thể dư thừa dầu hỏa để xuất cảng sang Âu Châu. Nhưng hiện nayHoa Kỳ vẫn còn lệnh cấm xuất cảng dầu do Quốc Hội Hoa Kỳ ban hành luật này từ đầu thập niên 70’s khi dân chúng Hoa Kỳ phải xếp hàng để mua xăng! Muốn xuất cảng dầu, Hoa Kỳ phải bỏ luật cấm này. Nhưng hiện vẫn còn bị kỹ nghệ lọc dầu chống đối và chưa ra luật được! Lý do là các nhà máy lọc dầu hưởng lợi do việc mua dầu sản xuất tại Hoa Kỳ giá rẻ, cho lọc dầu và bán với giá của thị trường toàn cầu cao hơn nhiều. Nếu bỏ luật cấm xuất cảng dầu, các nhà máy lọc dầu sẽ phải mua dầu sản xuất nội địa với giá cao hơn nên không còn lời nữa! Vì sự chống đối của các kỹ nghệ lọc dầu, đạo luật cấm xuất cảng dầu vẫn chưa bỏ được!
alt

Tuy nhiên nếu tình hình tại Ukraine trở thành tồi tệ hơn và Putin cho chiếm thêm đất xứ này, dĩ nhiên Quốc Hội Hoa Kỳ sẽ phải bỏ luật cấm xuất cảng làm lợi cho thiểu số lọc dầu để bảo vệ cho chiến lược toàn cầu của Hoa Kỳ chống lại Nga!
Tuy vậy chỉ cần đe dọa là Hoa Kỳ sẽ thực hiện việc cung cấp khí đốt đông lạnh cho Âu Châu và sẽ cho xuất cảng dầu hỏa sang, dù phải mất hai ba năm nữa, cũng đủ để cho Putin phải chùn chân và tính toán lại nếu không muốn thấy kinh tế Nga đi vào chỗ sụp đổ như Iran hiện nay.

Đây là thế đòn bẫy quan trọng vì Nga hiện nay có thể được coi như một thứ Saudi Arabia thứ hai, gần như hoàn toàn chỉ sống bằng việc xuất cảng dầu hỏa và khí đốt. Kinh tế của Nga được coi là lệ thuộc hoàn toàn vào nguồn lợi thiên nhiên. Putin có mua chuộc được giới quân sự và được nhiều nhóm dân chúng ủng hộ, thực ra cũng nhờ vào các nguồn lợi do xuất cảng năng lượng này. Nên khi Hoa Kỳ có lợi thế hơn về vũ khí chiến lược dầu hỏa, thế đòn bẫy này của Nga đã giảm đi nhiều hiệu quả.

Và trong sự tính toán của Putin hiện nay, liệu việc chiếm thêm đất của Ukraine sẽ phải trả giá quá đắt do việc Hoa Kỳ và Âu Châu loại Nga ra khỏi hệ thống ngân hàng và tín dụng, cũng như trong hai ba năm đến sẽ ngưng mua dầu hỏa và khí đốt từ Nga. Lúc đó chắc chắn kinh tế Nga sẽ xuống dốc không phanh và sụp đổ dễ dàng. Putin dĩ nhiên sẽ tính toán lợi hại với các giả sử và bài tính khác nhau để chọn con đường đi tới trong vài tháng sắp đến. Việc Putin gọi điện thoại thẳng nói chuyện với Obama trong hai tiếng đồng hồ và cho ngoại trưởng Lavrov gặp ngoại trưởng John Kerry tuần qua là dấu hiệu Putin có thể cũng đã chùn chân và lạnh cẳng trước những đe dọa của Hoa Kỳ về năng lượng và phải tính lại hết các bài tính chiến lược mới!

Như vậy chỉ với một tiến bộ kỹ thuật mới về đào dầu, Hoa Kỳ đã làm thay đổi hẳn cục diện cho các thế chiến lược và chính trị địa dư của toàn cầu. Chỉ trong vòng ba năm, Hoa Kỳ đã chiếm thế thượng phong đối với vũ khí chiến lược dầu hỏa và nhờ đó thay đổi hẳn các tính toán cho vùng Trung Đông cũng như cho Âu Châu hiện tại. Kẻ thù tương lai và nguy hiểm nhất cho Hoa Kỳ hiện nay là Trung Hoa cũng sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ vì ưu thế mới này của Hoa Kỳ đối với vấn đề năng lượng.

Điều đầu tiên là những kỹ nghệ sản xuất về solar panels, chế các tấm bảng đổi ánh sáng mặt trời ra điện của Trung Hoa hiện nay đã bắt đầu bị phá sản. Trong mấy năm trước, Trung Hoa đã chiếm đến 80% thị trường về kỹ nghệ này. Nhưng với giá dầu đi xuống, mức sản xuất dầu nội địa Hoa Kỳ đi lên, các kỹ nghệ về năng lượng mặt trời đều bị phá sản hết! Và Trung Hoa đầu tư nặng về các ngành này sẽ bị ảnh hưởng nặng! Đây chỉ là một điểm nhỏ trong những chiều hướng thay đổi lớn trên toàn cầu do các tiến bộ về kỹ thuật đem lại.
 
alt

Sự phát triển nhanh chóng về kinh tế của Trung Hoa trong vài thập niên qua, thực sự chỉ do Hoa Kỳ, Tây Âu và Nhật sai lầm đầu tư quá trớn vào Trung Hoa và thiếu suy nghĩ cho các hậu quả tương lai. Nhưng Trung Hoa không thể so sánh với Hoa Kỳ về phương diện tiến bộ kỹ thuật, chỉ biết học lén, ăn cắp và lường gạt các nhà đầu tư ngoại quốc. Nên hiện nay kinh tế Trung Hoa đã chậm lại và nhiều phần sẽ đi vào suy thoái nặng trong tương lai.

Tóm lại Hoa Kỳ vẫn là quốc gia hàng đầu của thế giới với những phát minh và tiến bộ kỹ thuật mới mẻ. Chỉ với một phương cách đào dầu tân tiến, Hoa Kỳ đã làm thay đổi hẳn những thế tính toán chiến lược địa dư trên toàn cầu. Tất cả nhờ vào vũ khí dầu hỏa nay đã trở thành ưu thế chiến lược cho Hoa Kỳ để chống lại với các kẻ thù cũ như Iran, Nga. Cũng như đối với kẻ thù mới trong tương lai chính là Trung Hoa vậy!
Nguồn: Baomaiblog

BỆNH DỬNG DƯNG, THỜ Ơ THỜI ĐẠI?


                                        


Thế giới ngày nay thay đổi cực kỳ nhanh chóng trên mọi mặt và cũng ảnh hưởng đậm nét trên mọi tầng lớp xã hội biến chuyển xoay vần bí hiểm loạn xạ không biết đâu là đầu đuôi, tốt xấu đúng sai. Có phải là càng văn minh con người càng trở thành độc đoán, ích kỷ độc tôn ?


Thế kỷ 21 đang toàn cầu hóa dù nhân loại vẫn chưa trút bỏ ảnh hưởng tâm linh của thần linh nên dễ biến con người thành quá khích chia rẽ hơn ngay trong các tôn giáo. Các giáo phái  thành thù kình địch nhau tìm mọi cách mở rộng phạm vi hoạt động, truyền bá bảo vệ đường lối giáo lý của mình không khoan nhượng, sử dụng bất kỳ phương tiện nào bất lợi kể cả sát hại đối phương.

Lá cờ Tự do Nhân quyền càng ngày càng được phất thả bay lên cao, kẻ mạnh người yếu đều hãnh diện hớp sinh khí nầy xả giàn không mặc cảm, ít ai còn để ý đến cán cân xã hội cung cầu, hưởng thụ và bổn phận càng ngày càng lệch lạc hết chính xác mất hướng..

Chạy đua theo nền văn minh hiện đại đề cao không giới hạn khoa học kỹ thuật, sự cạnh tranh cao độ giữa các cường quốc, sự đột phá các nước đang trong thời kỳ phát triển, cao trào phân hóa tột độ các tôn giáo làm tổn thương tâm lý, tất cả chỉ gieo sự nghi hoặc trong lòng mọi tầng xã hội nhất là lớp người lao động chân chính nghèo nàn.

Càng ngày không còn lòng tin vào aì, chính quyền chính trị tâm linh, bạn bè thân thuộc, chiến hữu và ngay cả gia đình mình nữa. Dần dà con người ta cảm thấy bất lực trước bao mũi tên tẩm thuốc độc không ít thì nhiều của mọi vấn đề địa bàn thực tế cho đến nổi ý chí phấn đấu chống cái hiểm họa bất ngờ tuột xuống độ không thành thái độ « ba phải » tuyệt đối thờ ơ.

Thái độ vô cảm nầy ví như là một bệnh cực kỳ nguy hiểm hơn cả bệnh Ebola 2014 ở Phi châu, một loại ung thư trong xã hội loài người, một bệnh truyền nhiểm ác tính truyền bệnh, một thứ dịch vô hình còn nguy hại hơn cả hành động tội ác thông thuờng vì có thể trở thành điểm tựa đồng lõa cho tội phạm mất lương tri, không lương tâm không tình người trong phạm vi rộng lớn hơn.


Thái độ tuyệt kỹ lưng chừng nầy rất thích hợp với mọi thế hệ già trẻ vì ai cũng đều tự trang bị lý do thích đáng bào chữa cho thái độ cực kỳ yếm thế nầy một cách hợp lý hợp tình. Ít ai còn có mặc cảm mình đã vô tình che dấu tội phạm ác ôn đội lớp con cừu. Hoặc giả đổ thừa cho người khác, thời thế, hoàn cảnh riêng hay chung là đất nước.

Ở các nước lạc hậu chưa phát triển như ở Phi châu, chiến tranh giữa các bộ tộc càng ngày càng khốc liệt và lan rộng không dừng. Thêm vào đấy nạn đói vì thiên tai hoành hành làm tê liệt giết chết lần mòn bao dân xứ cùng khổ như những ma trơi giữa sa mạc vùng đất khô cằn. Bao phong trào cứu trợ từ thiện từ khắp nơi trên thế giới vẫn không đáp nổi tình trạng bấp bênh đầy mâu thuẫn, thù địch nhau do truyền thống lịch sử, tôn giáo, chính trị.

Do đó biên giới giữa các nước lân cận bị xâm phạm do đoàn người dân trối chạy bằng mọi phương tiện tìm chút sống còn, tự do. Rồi vấn đề tị nạn « bất hợp pháp » nầy lan tràn gây phiền phức va chạm với dân bản xứ nhất là các nước Cộng đồng Âu châu già nua, ít tài nguyên, đất hẹp người đông, theo thể chế chính trị khác nhau. Hậu quả tất nhiên là tình trạng của người đáng thương cần sự giúp đỡ thiết yếu đó không còn sức hút mãnh liệt lòng từ thiện tự nhiên của con người như trước đây.

Hơn thế nữa, ở đâu có mặt thiện tất có mặt ác vì hai mặt nầy như bóng với hình. Vì thế bao kẻ quyền thế ác ôn, doanh nhân vô liêm sỉ, đầu nậu dẫn mối buôn thần bán thánh lợi dụng không mặc cảm đến tận cùng nỗi thống khổ của con người.

Bao nhiêu chùa chiền, nhà thờ, mosquée,…thật hiện đại đồ sộ được xây khắp nơi, trang bị đầy đủ bất cứ phương tiện tân kỳ tốn kém miễn là thu hút tín đồ càng nhiều càng tốt. Đạo và đời có khác nhau đâu ?

Ngày xưa chiến tranh còn có giới tuyến khí giới còn thô sơ, ngày nay tiến bộ hơn tất cả đều được tối tân hóa trên mọi địa hạt cả trên trời dưới nước, chất hóa học độc hại giết người và đặc biệt là biết vận dụng cả trí óc thông minh sáng tạo, chiến tranh trở thành tên đồ tể phục vụ cho kẻ mạnh kẻ ác, độc tài túi tham lam không đáy. Ngay cả thực phẩm, nước uống, môi trường sinh sống khí trời ta thở, tất tất đều có thể qua cái lò sát sinh của kẻ vô nhân trên mọi địa bàn thế gìới.

Con người vốn đã cô độc rồi càng ngày càng thấy cô đơn hơn. Biết tin ai vào gì bây giờ để có lý do, mộng ước, lý tưởng để sống? Dần dần trở thành thờ ơ, dửng dưng tất nhiên thôi. Dửng dưng không ngừng lại ở thái độ yếm thế, bất cần đời, ủy mị than mây khóc gió, bê tha lêu lỏng, không thiết sống mà leo thang cao lên muốn trở thành  người thành đạt, người anh hùng thời đại. Do đó nhan nhản những tổ chức đảng băng cướp bóc giết người, giả dạng, hảm hại lương dân và ngay cả trẻ con, khủng bố thành hình. Và trong tương lai, « biết ra sao ngày sau » địa cầu xanh của thế giới loài người ?

Bệnh buông xuôi thờ ơ trở thành bệnh vô cảm, căn bệnh nầy không chỉ hoành hành cho cá nhân mà còn trà trộn vào mọi tầng xã hội. Trước hiện tượng đẹp, người ta cũng chẳng còn say mê thích thú, trước cái xấu cũng chẳng phẫn nộ, bực tức chống đối. Không còn biết thương xót thương hại, trái tim như đóng băng đóng kín vô tri vô giác trước sự kiện trước mắt.


So sánh với các bệnh về thể xác còn có thể hy vọng chữa trị, tuy nhiên với cái bệnh vừa vô hình mà vừa vô hình nầy, khi tàng hình lúc lộ diện, vì ma dẫn lối quỷ đưa đường hay « thánh thần » soi sáng ai hiểu được, nếu không kịp thời hướng dẫn ngăn chận, hậu quả có thể nghiêm trọng làm mất cân bằng đời sống con người và thiên nhiên. Và không ai có thể đoán trước được tương lai của con người địa cầu sẽ ra sao ?

Và chính cái thái độ dửng dưng vô cảm đó cũng đã bị Đức Hưng Đạo Vương (1228-1300) kết tội là « khác nào như quay ngọn giáo mà đi theo kẻ thù ». 

                                                                             Cô Trần Thành Mỹ

Chủ Nhật, ngày 14 tháng 12 năm 2014

SỐNG ẢO



Văn hóa Facbook hiện nay quá phổ biến đến không ngờ, ai cũng hòa mình vào không gian ấy, không gian ảo, không biết ngày chưa có FB mọi người có thấy thiếu thốn không trong cuộc sống mình, thế nhưng khi nó phát triển là lan rộng đến kinh khủng, ai ai cũng thích hòa mình vào nó, thích hình ảnh mình được ca tụng, liệu điều đó có thật không!?.

Dù biết rằng đó những lời khách sáo. Nhưng cũng thích hòa mình vào đó, dù quỹ thời gian mình hạn hẹp, nào là gia đình vợ (chồng) con, còn thêm công việc ngoài xã hội, sau đó là vui chơi giải trí những món ăn thể thao dành cho giới trẻ rồi sồn sồn cũng thích tham gia cho biết mình còn xung sức, sau đó là bạn bè gần xa, những hình ảnh cũng được đưa vào FB để được hòa cùng bạn bè sống ảo trên cái văn hóa FB ấy. Chắc trên này là vui vẻ nên hình ảnh nào là trong ngoài nào cũng được báo cáo trên cái FB ấy, và hình ảnh từ mấy chục năm xưa cũng sống lại ngời ngời, thời vàng son trỗi vậy, tự mình cho mình còn non trẻ dù đã lên chức ông bà.

Nói chung cái văn hóa FB không biết nó có hay ho gì hay không?! nhưng đối với một số đông người nó là con dao hai lưỡi, ai cũng có thể lấy tên của mình mà tạo ra một cái FB đó và mang những links hình ảnh không lành mạnh, mua bán vv vào để mọi người cùng bị gạt. Người cứng cựa thì blocked họ, còn người biết thì ignore, có người sợ quá thì thay đổi FB khác, nói chung là muôn hình vạn khúc.

Trở lại thực tại, cuộc sống trở về già, hình như ai cũng nuối tiếc rằng ngày xưa ấy sao không có FB để mà được chọn lựa cho tương lai của mình cho phu nhân phu quân của mình chính xác hơn?! Điều đó đúng hay sai? Cái này để cho chúng ta suy nghĩ FB nó có tác hại hay là hữu ích cho chúng ta.

Hình ảnh riêng tư trong cuộc sống cũng ngày ngày được báo cáo cả thế giới bạn bè gần xa đều biết, điều này cũng hay đấy chứ?! Thế nhưng nếu mình không sàn lọc điều chắc chắn rằng nó sẽ tự mình hại mình. Vì con người đặc biệt là dân Nam chúng ta có thói quen hay phỏng đoán mọi chuyện theo chủ quan của mình, đánh giá cũng như những điều không hay ho sẽ đến mà không thể lường trước được. Bỡi vì xung quanh ta còn có quá nhiều sự khác biệt, do ta tự kết bạn quá nhiều người mà những người không quen biết cũng từ đó mà ra.

Nếu mọi thứ phương tiện phổ biến đến nhanh theo sự phát triển chóng mặt từ các phương tiện truyền thông thông tin này mà không có sự sàn lọc, chắc chắn rằng rồi từ đó chúng ta sẽ tự đào thải nó và thay thế bằng một món ăn tinh thần khác, điều này là những câu hỏi cho các nhà khoa học tương lai, liệu món ăn nào sẽ thay thế cái văn hóa FB này, rồi mọi người sẽ chạy theo như thế nàosống thực hay sống ảo trên phương tiện truyền thông mới nhất trong tương lai.

Sống ảo là món ăn tinh thần quá phổ biến và chưa dừng lại nó còn phát triển nhiều và xa hơn, tuy nhiên tương lai sẽ còn nhiều phương tiện khác nhanh hơn hiện đại hơn, hòa vào không gian ảo này, liệu con người biết kiểm soát mình đến mức độ nào?! đó là câu hỏi cho chúng ta, tránh đi điều không hay vào cuộc sống vào văn hóa tinh thần ảo này?!.

Snowynguyen l'hiver 2014