Mẹ gọi tôi về chỉ để sửa một bóng đèn. Tôi cáu vì phải chạy hơn 20km… rồi phát hiện bóng đèn vẫn sáng.
Chiều hôm đó tôi đang làm dở việc thì mẹ gọi. “Con rảnh không? Về thay giúp mẹ cái bóng đèn phòng khách. Nó cứ chập chờn.”
Tôi nhìn đồng hồ, hơi khó chịu. “Mẹ gọi chú Tư hàng xóm thay giúp cũng được mà. Con cách hơn 20km.” Mẹ im một chút rồi nói: “Ừ… nếu bận thì thôi.”
Không hiểu sao nghe câu ấy, tôi lại lấy chìa khóa xe. Suốt quãng đường về, tôi vẫn thấy bực. Chỉ một cái bóng đèn, mua cái mới rồi vặn vào chưa đến năm phút, vậy mà tôi mất gần một tiếng cả đi lẫn về.
Đến nhà, mẹ đã đứng ngoài cổng. “Về rồi à con?” Tôi đi thẳng vào phòng khách, ngẩng lên. Bóng đèn đang sáng. Tôi bật tắt công tắc mấy lần. Vẫn sáng bình thường. “Mẹ bảo nó hỏng chỗ nào?” Mẹ nhìn lên rồi nói: “Lúc sáng nó chớp mấy cái. Giờ lại được rồi à?” Tôi kéo ghế, tháo bóng xuống kiểm tra.
Không lỏng. Đui đèn cũng chẳng có vấn đề gì.
Tôi bắt đầu khó chịu: “Có sao đâu mẹ. Lần sau mấy việc thế này mẹ nhờ người gần nhà giúp, chứ con chạy về xa lắm.” Mẹ chỉ “ừ” một tiếng.
Tôi vừa cất đồ thì mẹ hỏi: “Ăn cơm chưa?” “Con ăn sau cũng được. Con về luôn, còn việc.” “Ừ.” Mẹ đi vào bếp. Một lát sau, bà bê ra đĩa cá kho, bát canh rau và chén nước chấm. Toàn món tôi thích. Trên bàn đã có sẵn hai cái bát. Tôi nhìn mâm cơm rồi hỏi: “Mẹ nấu từ bao giờ mà nhanh thế?” Mẹ vừa xới cơm vừa đáp: “Thì… trưa còn ít cá, mẹ kho lại.”
Nhưng nồi cá vẫn còn nóng. Tôi không nói gì nữa. Bữa cơm hôm ấy mẹ nói toàn những chuyện chẳng có gì quan trọng.
Cây ổi sau nhà vừa ra quả.
Con mèo hàng xóm lại sang nằm trước cửa.
Mấy hôm nay trời tối sớm.
Còn tôi vừa ăn vừa nhìn điện thoại. Được chừng hai mươi phút, tôi đứng dậy: “Con đi nhé mẹ.” Mẹ cũng đứng lên. Bà đi theo tôi ra tận cổng rồi hỏi: “Tuần sau con có bận không?” “Chắc có mẹ ạ. Sao thế?” Mẹ lắc đầu: “Không có gì. Mẹ hỏi vậy thôi.” Tôi nổ máy. Đi được một đoạn, tôi chợt nhớ đến cái bóng đèn. Rồi nhớ nồi cá còn nóng. Hai cái bát đã đặt sẵn. Và câu “nếu bận thì thôi” của mẹ lúc chiều.
Tôi tấp xe vào lề. Có một điều trước đó tôi chưa từng nghĩ tới: Ngày bé, mẹ gọi: “Về ăn cơm!” Tôi chỉ chạy về. Lớn lên, mỗi lần mẹ gọi, câu đầu tiên của tôi lại là: “Có việc gì không mẹ?” Có lẽ tôi hỏi câu ấy quá nhiều lần. Nhiều đến mức một ngày nào đó, mẹ bắt đầu nghĩ rằng muốn gọi con về… thì phải có một việc gì đó.
Một bóng đèn chập chờn.
Một cái vòi nước bị lỏng.
Một chiếc điện thoại “tự nhiên không nghe được”.
Những việc nhỏ đến mức tôi từng thấy phiền.
Nhưng có khi thứ mẹ cần sửa chưa bao giờ là cái bóng đèn. Mẹ chỉ cần một lý do đủ hợp lý để đứa con đang bận chịu chạy hơn 20km về nhà. Tôi quay xe. Khi tôi về đến nơi, mẹ đang dọn mâm. Thấy tôi bước vào, bà ngạc nhiên: “Quên gì à con?” Tôi nhìn cái bóng đèn vẫn sáng trên đầu rồi kéo ghế ngồi xuống. “Không. Con quên ăn thêm bát cơm.” Mẹ cười: “Lớn rồi mà còn đoảng.” Bà quay vào bếp lấy bát.
Lần này tôi để điện thoại úp xuống bàn. Mẹ lại kể chuyện cây ổi. Chuyện con mèo hàng xóm. Chuyện mấy thứ chẳng quan trọng chút nào. Tôi ngồi nghe hết. Trước khi về, tôi thay cho mẹ một bóng đèn mới dù bóng cũ vẫn còn sáng.
Mấy hôm sau mẹ gọi. Tôi vừa bắt máy, bà nói: “Không có việc gì đâu. Mẹ chỉ…” Tôi cắt ngang: “Cuối tuần con về ăn cơm nhé.” Đầu dây bên kia im vài giây. Rồi mẹ nói: “Ừ. Về thì mẹ nấu cá.” Đến lúc ấy tôi mới hiểu: Ngày còn bé, tôi chẳng cần lý do để về nhà. Chỉ không biết từ bao giờ, mẹ lại phải nghĩ ra một lý do để gọi tôi về. #viral #tamtrang
Hôm nay tự nhiên cảm thấy buồn quá 
Bon Mapu
NỖI ÂN HẬN MUỘN MÀNG...
Anh Hai là con trai duy nhất mà 30 tuổi vẫn độc thân nên ba má tôi sốt ruột lắm. Hồi đó, tới tuổi băm mà “chưa có gì” thì thế nào cũng xảy ra nhiều suy diễn kiểu như “chắc thằng đó kỹ tính quá”. Đàn ông con trai mà bị mang tiếng kỹ tính thì coi như… hết cứu.
Chị em tôi lần lượt “bấm còi” vượt mặt, anh Hai vẫn giậm chân tại chỗ, mặc kệ má tôi bồng bế cháu ngoại, nói gần nói xa, rồi hỏi thẳng: “Tới chừng nào con mới chịu cho má bế cháu nội?”. Anh Hai cười hì hì trốn sự thúc giục của má bằng cách xách cưa và búa lên chùa.
Ba má tôi là Phật tử, từ khi còn nhỏ, anh chị em tôi đã được ba má dắt tới chùa lễ Phật và tập làm công quả như quét sân, kết hoa vải, dọn dẹp trong những ngày lễ lớn… Nhà chùa đang chuẩn bị mở lớp học cho các em nhỏ lang thang. Bàn ghế thu gom từ các nơi cần được sửa chữa và anh Hai đảm nhận phần việc này.
Trong số các giáo viên tình nguyện đến dạy các em, có một cô dạy toán là người theo đạo Công giáo. Chuyện bắt đầu từ đây. Anh Hai tôi thường xuyên lên chùa nhưng không chỉ để làm công quả mà còn để đưa đón cô dạy toán.
Ba má tôi cắn răng thở dài, ông bà mong biết mấy được thấy con trai có đôi có cặp, nhưng khi có rồi thì vui không nổi. Con trai đầu có bổn phận cúng kính mà lấy vợ khác đạo thì làm sao?
Anh Hai biết tình yêu của mình gây khó cho ba má, nên chẳng dám nói năng gì, cũng không dám đưa chị về chào gia đình. Tôi hỏi nhỏ: “Anh đã tới chào ba má chị chưa?”. Anh Hai lắc đầu. Tôi hiểu là nhà bên đó cũng chẳng đồng tình.
Hai gia đình biết rõ con mình thương ai, nhưng làm như không biết. Thời đó, chuyện yêu đương mà chưa có tiếng nói của người lớn thì coi như chuyện ngoài đường. Giả vờ như không biết, nhưng ba má tôi âm thầm theo dõi, thấy anh đưa chị đi lễ nhà thờ. Và nhà bên ấy cũng thầm theo dõi, thấy chị theo anh lên chùa lễ Phật ngày rằm. Hai bên cùng thấy, cùng biết và cùng nín lặng chờ đợi.
Chờ đợi gì cũng không rõ, có lẽ, không bên nào muốn là phía đầu tiên thốt lời khiến con mình đau khổ.
Mối tình của anh Hai kéo dài đến năm thứ ba thì má tôi không kiên nhẫn được nữa. Con mình là con trai, lỡ có bề gì thì mang tiếng ác với con gái người ta. Má ra tối hậu thư “hoặc tình, hoặc hiếu”. Anh Hai cúi đầu chọn bên hiếu.
Lựa chọn của anh Hai khiến má mềm lòng, nhưng thật ra, do âm thầm theo dõi, má đã sinh lòng mến thương người con gái hiền ngoan, vừa đẹp vừa nhân hậu, biết đến với trẻ em khốn khó. Được con dâu như vậy thì cũng đáng để má chịu lùi một bước. Má thuyết phục ba cho phép anh Hai ngỏ lời với nhà bên đó, với điều kiện đạo ai nấy giữ.
Ba má chị lắc đầu, với lời phân tích ngọn ngành rành mạch là phải từ chối người con trai nghề nghiệp đàng hoàng, tính tình tử tế, hiền lành thì cũng tiếc lắm, nhưng mai này sinh con ra thì làm sao? Đứa nào theo cha lên chùa, đứa nào theo mẹ đi nhà thờ? Ừ thì cho phép chúng tự chọn đức tin, nhưng khi mới sinh ra chưa biết gì thì cha mẹ là người dìu dắt, lúc đó làm lễ rửa tội thì sao? Đã nhận lễ rồi thì dĩ nhiên là con của Chúa, ông bà nội có chịu không?
Câu trả lời của ba má tôi là không, cháu nội nhất định phải theo đạo nhà mình.
Vậy là anh chị chia tay. Để khỏi gặp gỡ, khỏi xao lòng, chị không đến chùa dạy lớp học tình thương nữa, người thay thế chị là anh Hai. Trước đó, anh chỉ làm những việc công quả cần sức vóc đàn ông, tới lúc ấy, anh nhận luôn việc dạy học. Bọn trẻ thắc mắc: “Sao cô không dạy tụi em nữa hả thày?”, anh Hai trả lời: “Tại các em làm cô buồn”. Bọn nhóc chẳng hiểu câu trả lời này, thường ngày đứa nào cũng có nhiều lần nói chuyện trong lớp, không làm bài tập về nhà, rồi cãi nhau chí chóe… Cô giáo buồn là đúng rồi.
Anh Hai gầy sọm đi. Cả nhà tôi thở dài, bệnh buồn tình chỉ có thầy thuốc thời gian chữa lành mà thôi. Chữa lành thật không, tôi tự hỏi khi thấy anh Hai vẫn đi về một mình, vẫn cười cười nói nói nhưng ánh mắt chẳng còn sáng lên lấp lánh.
Tai nạn xe cộ bất ngờ cướp đi mạng sống của anh Hai.
Đám tang anh, chị lặng lẽ đến vào buổi tối, khi khách viếng đã ra về hết. Chị lặng lẽ chảy nước mắt trước di ảnh của anh. Nén nhang chị thắp cũng như người, lặng lẽ tỏa làn khói mỏng mà làm cay mắt tất cả. Ba tôi lau nước mắt quay mặt đi, còn má tôi ôm lấy chị mà nức nở. Quá muộn màng!
Sư thầy nói tục lệ đốt quần áo cho người chết đem theo là mê tín dị đoan, lãng phí, thay vì vậy, hãy đem làm từ thiện để làm phước. Tôi rủ chị xếp áo quần của anh để đem đi cho. Những ngón tay chị run run vuốt từng nếp vải như đây mới đúng là lần cuối cùng chị được chạm vào anh. Tôi chọn cái áo màu xám tro anh hay mặc, muốn nói chị hãy đem về giữ cho riêng mình, nhưng cái đầu tỉnh táo của tôi lại nghĩ, nỗi nhớ đã đủ làm khổ chị rồi, tốt nhất là để chị quên anh đi.
Tục lệ quê tôi là người vừa nằm xuống sẽ cảm thấy lạnh lẽo nên hằng ngày sẽ đốt củi sưởi ấm ngôi mộ. Sáng sớm, tôi chở má xuống nghĩa trang, ngang qua cổng, ông bảo vệ hỏi thay lời chào: “Con dâu của dì là cô giáo hả?”. Má tôi chảy nước mắt nhìn chị và bọn nhỏ lớp tình thương xúm xít mỗi đứa một khúc củi xếp lên nhau. Rồi những bàn tay nhỏ bé khum khum nối nhau che gió cho chị mồi lửa.
Tôi và má đứng lại ở xa xa nhìn tới, để cho chị được tự do chăm sóc anh. Má tôi vừa khóc vừa nói: “Biết vậy thì hồi đó má đã gật đầu. Chúa và Phật đều dạy người ta thiện tâm mà”.
Không ai biết trước được điều gì, nếu biết trước thì chẳng ai nỡ làm đau người khác. Tôi thường nói vậy để an ủi ba má và cũng là tự nói với mình. Tới tận ngày giỗ lần thứ bảy của anh Hai, sáng sớm mang hoa xuống mộ, tôi vẫn gặp chị bên cạnh đống lửa; lứa học trò ngày đó đã phiêu bạt khắp nơi, chị ngồi một mình…
Nguồn : Sưu tầm
CON GÁI 17 TUỔI DẪN BẠN TRAI VỀ NHÀ, TÔI KHÔNG MẮNG. NHƯNG TRƯỚC KHI CẬU ẤY RA VỀ, TÔI GỌI LẠI VÀ HỎI ĐÚNG MỘT CÂU…
Con gái tôi tên Linh.
Năm nay 17 tuổi.
Tôi vẫn luôn nghĩ ở tuổi này, việc quan trọng nhất của con bé là học hành.
Cho đến một chiều thứ Bảy, Linh bước vào bếp khi vợ chồng tôi đang chuẩn bị bữa tối.
Nó đứng ở cửa khá lâu.
Tôi nhìn con.
“Có chuyện gì à?”
“Ba…”
“Dạ?”
“Tối nay con muốn dẫn một người về nhà ăn cơm.”
Vợ tôi đang rửa rau bỗng dừng tay.
Tôi hỏi:
“Bạn con à?”
Linh im lặng vài giây.
Rồi đáp rất nhỏ:
“Bạn trai con.”
Con dao trong tay tôi dừng lại giữa củ cà rốt.
Vợ tôi quay phắt sang.
“Cái gì?”
Linh cúi mặt.
“Bạn trai con.”
“Con mới 17 tuổi!”
Tôi thấy vợ bắt đầu nổi nóng nên khẽ chạm vào tay bà ấy.
“Để con nói.”
Rồi tôi nhìn Linh.
“Hai đứa quen nhau bao lâu rồi?”
“Gần sáu tháng.”
Tôi hơi bất ngờ.
Sáu tháng.
Có nghĩa là suốt nửa năm qua, con gái tôi có một thế giới riêng mà vợ chồng tôi không biết.
Tôi không vui.
Nhưng điều khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn là:
Tại sao hôm nay con bé lại quyết định đưa cậu ấy về nhà?
Tôi hỏi:
“Con muốn ba mẹ gặp cậu ấy?”
Linh gật đầu.
“Dạ.”
“Được.”
Vợ tôi nhìn tôi.
“Ông nói gì vậy?”
Tôi chỉ nói:
“Cứ để cậu ấy đến.”
⸻
6 giờ 30 tối.
Chuông cửa vang lên.
Linh chạy ra mở.
Đứng ngoài cửa là một cậu con trai trạc tuổi con gái tôi.
Áo sơ mi đơn giản.
Quần jeans.
Tóc cắt gọn.
Trên tay cầm một hộp bánh nhỏ.
Cậu ấy nhìn thấy tôi thì hơi căng thẳng.
“Cháu chào chú.”
“Chào cháu.”
“Cháu là Daniel.”
Tôi gật đầu.
“Vào nhà đi.”
Linh đứng bên cạnh nhìn tôi như dò xét.
Tôi biết con bé đang sợ.
Sợ tôi khó chịu.
Sợ tôi hỏi những câu khiến bạn trai nó xấu hổ.
Sợ một bữa tối biến thành cuộc thẩm vấn.
Nhưng tôi không làm vậy.
Trong bữa cơm, tôi chỉ hỏi vài chuyện bình thường.
Học trường nào.
Thích môn gì.
Dự định sau khi tốt nghiệp trung học.
Daniel trả lời khá lễ phép.
Cậu nói muốn học kỹ thuật.
Hiện cuối tuần có làm thêm vài giờ ở một cửa hàng gần nhà.
Vợ tôi vẫn chưa hoàn toàn thoải mái.
Bà ấy hỏi:
“Ba mẹ cháu biết chuyện hai đứa chưa?”
Daniel đáp:
“Dạ biết ạ.”
“Ba mẹ cháu nói sao?”
“Ba mẹ cháu bảo miễn là tụi cháu không để chuyện tình cảm ảnh hưởng đến việc học.”
Tôi nhìn sang Linh.
Con bé cúi xuống ăn.
Suốt bữa tối, tôi để ý một chuyện.
Daniel không cố tỏ ra trưởng thành.
Không khoe khoang.
Không nói những lời đẹp đẽ quá mức.
Khi Linh đứng dậy lấy nước, cậu ấy cũng đứng lên giúp.
Khi vợ tôi mang thêm thức ăn ra, cậu nói cảm ơn.
Những điều rất nhỏ.
Nhưng tôi để ý.
Bởi vì tôi từng là một chàng trai 17 tuổi.
Tôi hiểu ở tuổi ấy, nói “cháu yêu cô ấy” rất dễ.
Nhưng biết tôn trọng một người mới khó.
⸻
Khoảng 8 giờ tối, Daniel xin phép ra về.
Linh tiễn cậu ấy ra cửa.
Tôi đang ngồi trong phòng khách thì gọi:
“Daniel.”
Cậu ấy quay lại.
“Dạ?”
“Chú nói chuyện với cháu một phút được không?”
Linh lập tức nhìn tôi.
“Ba…”
Tôi cười.
“Ba chỉ nói chuyện thôi.”
Daniel quay lại ngồi xuống.
Tôi chỉ chiếc ghế đối diện.
“Ngồi đi.”
Cậu ấy ngồi xuống.
Hai tay đặt trên đầu gối.
Tôi nhìn cậu một lúc.
Rồi hỏi:
“Cháu có thích con gái chú không?”
Daniel gật đầu.
“Dạ có.”
Tôi nói:
“Chú không hỏi cháu có yêu nó không.”
Cậu ấy ngẩng lên.
Tôi tiếp tục:
“Ở tuổi 17, chữ yêu lớn lắm.”
“Chú chỉ muốn hỏi cháu một câu.”
Căn phòng im lặng.
Linh đứng ngoài hành lang.
Vợ tôi cũng đang nghe từ trong bếp.
Tôi nhìn thẳng vào Daniel.
“Nếu một ngày con gái chú nói KHÔNG với điều cháu muốn, cháu sẽ làm gì?”
Daniel im lặng.
Có lẽ cậu không nghĩ tôi sẽ hỏi như vậy.
Tôi không thúc.
Khoảng vài giây sau, cậu trả lời:
“Cháu sẽ dừng lại.”
Tôi vẫn nhìn cậu.
Daniel nói tiếp:
“Vì nếu Linh không muốn thì cháu không có quyền ép bạn ấy.”
Tôi gật đầu.
“Nhớ câu cháu vừa nói.”
“Dạ.”
Tôi không giảng thêm.
Không đe dọa.
Không nói kiểu:
“Nếu làm con gái chú buồn thì biết tay chú.”
Tôi chỉ đứng dậy.
“Về cẩn thận.”
Daniel cúi đầu.
“Cháu cảm ơn chú.”
⸻
Sau khi cậu ấy đi, Linh đóng cửa rồi quay sang tôi.
Con bé không nói gì.
Một lúc sau nó hỏi:
“Ba không giận con sao?”
Tôi nhìn con.
“Giận chuyện gì?”
“Con có bạn trai.”
Tôi cười.
“Ba 17 tuổi cũng từng thích người khác.”
Linh bật cười.
Nhưng rồi tôi nghiêm túc lại.
“Ba không cấm con thích một người.”
“Nhưng ba muốn con hiểu một chuyện.”
Linh ngồi xuống bên cạnh tôi.
Tôi nói:
“Tình cảm tuổi 17 có thể rất đẹp.”
“Nhưng nó cũng có thể khiến mình đưa ra những quyết định mà vài năm sau mới hiểu hậu quả.”
Con bé im lặng.
“Ba không thể đi theo con cả ngày.”
“Ba cũng không thể kiểm soát điện thoại của con mãi.”
“Càng không thể chọn người con sẽ yêu.”
Tôi nhìn con gái mình.
Đứa bé ngày nào còn nắm ngón tay tôi để tập đi, giờ đã gần thành người lớn.
Tôi nói:
“Thứ ba có thể cho con không phải là một cái lồng.”
“Mà là khả năng tự bảo vệ mình.”
Linh nhìn tôi.
Tôi tiếp:
“Nếu một người thật sự thương con, họ sẽ tôn trọng giới hạn của con.”
“Con không cần làm bất cứ điều gì chỉ để chứng minh rằng con yêu họ.”
“Không cần gửi thứ con không muốn gửi.”
“Không cần đi nơi con không muốn đi.”
“Không cần giữ một bí mật khiến con sợ hãi.”
“Và đặc biệt…”
Tôi dừng lại.
“Nếu có chuyện gì xảy ra, kể cả khi con nghĩ mình đã làm sai…”
“Con vẫn có thể gọi cho ba.”
Linh cúi đầu.
“Ba không mắng con sao?”
“Tùy chuyện.”
Tôi bật cười.
Con bé cũng cười.
Rồi tôi nói:
“Nhưng ba sẽ đến đón con trước.”
“Chuyện đúng sai, về nhà rồi nói.”
Linh không nói gì nữa.
Nó chỉ tựa đầu vào vai tôi.
Một hành động nó đã rất lâu không làm.
⸻
Tối đó, sau khi Linh lên phòng, vợ tôi hỏi:
“Ông thật sự yên tâm à?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Vậy sao ông bình tĩnh thế?”
Tôi nhìn lên cầu thang.
“Vì mình càng cấm, nó càng giấu.”
Vợ tôi im lặng.
Tôi nói:
“Con bé đã dám dẫn bạn trai về nhà nghĩa là ít nhất nó vẫn muốn cha mẹ bước vào thế giới của nó.”
“Đừng tự tay đóng cánh cửa đó.”
Vợ tôi ngồi xuống cạnh tôi.
Một lúc sau bà ấy nói:
“Nhưng nó mới 17 tuổi.”
“Tôi biết.”
“Chính vì mới 17 tuổi nên nó càng cần mình.”
⸻
Ba tuần sau.
Gần 10 giờ tối.
Điện thoại tôi reo.
Là Linh.
Tôi vừa bắt máy đã nghe giọng con:
“Ba…”
“Ừ.”
“Ba đến đón con được không?”
Tôi ngồi bật dậy.
“Con ở đâu?”
Nó đọc địa chỉ.
Tôi chỉ nói:
“Đứng chỗ sáng, có người xung quanh. Ba tới ngay.”
Tôi lái xe đi.
Không hỏi tại sao.
Không mắng.
Khoảng 20 phút sau, tôi thấy Linh đứng trước một cửa hàng tiện lợi.
Một mình.
Nó lên xe.
Đóng cửa.
Rồi ngồi im.
Tôi không hỏi.
Chạy được vài phút, con bé mới nói:
“Con với Daniel cãi nhau.”
Tôi tiếp tục lái.
“Ừ.”
“Nó muốn con đi một nơi khác với nó.”
“Con không muốn.”
Tay tôi siết nhẹ vô-lăng.
“Rồi sao?”
“Con nói không.”
“Daniel giận.”
“Con nhớ lời ba…”
Tôi nhìn sang.
Mắt con bé đỏ.
“Con xuống xe của nó rồi gọi ba.”
Tôi im lặng vài giây.
Rồi hỏi:
“Con có sao không?”
Linh lắc đầu.
“Không.”
Tôi gật đầu.
“Vậy được rồi.”
“Ba không hỏi thêm sao?”
“Khi nào con muốn kể thì kể.”
Linh quay mặt nhìn ra cửa sổ.
Một lát sau, nó nói rất nhỏ:
“Ba.”
“Gì con?”
“Cảm ơn ba đã đến.”
Tôi nhìn con.
“Ba đã nói rồi.”
“Con gọi…”
“Ba sẽ đến.”
⸻
Sau này tôi mới hiểu:
Nuôi một đứa trẻ lúc còn nhỏ, ta thường nghĩ nhiệm vụ của cha mẹ là giữ con tránh xa mọi nguy hiểm.
Nhưng khi con lớn lên, ta không thể làm được điều đó nữa.
Ta không thể chọn tất cả bạn bè của con.
Không thể kiểm soát mọi cuộc hẹn.
Không thể đứng cạnh con trong từng quyết định.
Rồi sẽ có một ngày—
con bước ra khỏi cánh cửa nhà mình mà không có cha mẹ bên cạnh.
Thứ quan trọng nhất không phải là ta đã dựng quanh con bao nhiêu hàng rào.
Mà là khi đứng trước một lựa chọn khó khăn, con có đủ tỉnh táo để nói:
“Không.”
Và khi gặp chuyện, con có đủ tin tưởng để nghĩ:
“Mình có thể gọi cho ba mẹ.”
Nếu con gái 17 tuổi của bạn dẫn bạn trai về nhà…
Có thể câu hỏi đầu tiên không nên là:
“Con học hành thế nào?”
“Gia đình cháu ra sao?”
Hay:
“Hai đứa định quen nhau bao lâu?”
Đôi khi, điều đáng hỏi hơn là:
“Khi con tôi nói KHÔNG, cháu có đủ tôn trọng để dừng lại không?”
Bởi một người thật lòng thương con bạn không chỉ biết cách làm con bạn vui.
Họ còn phải biết tôn trọng giới hạn của con bạn.
Và một người cha tốt không nhất thiết phải giữ con gái bên mình mãi mãi.
Đôi khi—
ông chỉ cần trở thành người mà dù con có đi xa đến đâu, lúc gặp chuyện khó khăn, người đầu tiên con nghĩ đến vẫn là:
“GỌI CHO BA.”
Nếu là bạn, khi con gái 17 tuổi dẫn bạn trai về nhà, bạn sẽ cấm con yêu hay ngồi xuống nói chuyện với cả hai?
Facebook Phuong Nam
60 TUỔI TRỞ LÊN, BẠN DỰA VÀO AI…?
Bản thân, bản thân, câu trả lời vẫn chỉ có thể là bản thân.
Có một chiếc nồi của riêng mình, trước lúc chết tuyệt đối không được vứt bỏ, có một người vợ (người chồng), hãy tận tâm đồng hành; có một cơ thể, hãy bảo trọng thật tốt; có một trạng thái tốt, hãy tự tạo niềm vui cho chính bản thân mình!
Già rồi, chúng ta đã già rồi! Chỉ là sức khỏe vẫn còn tốt, đầu óc còn tỉnh táo, người già, mong đợi ai! Để bàn về chuyện này cần phân ra vài giai đoạn.
1. Giai đoạn đầu tiên
Sau khi nghỉ hưu độ 60-70 tuổi cơ thể còn tốt, có điều kiện. Thích ăn gì thì ăn nhiều một chút, muốn mặc gì thì mặc đẹp một chút, muốn vui chơi thì cứ thả sức vui chơi. Đừng tiếp tục hà khắc với chính mình, quảng thời gian thế này không còn nhiều, cần trân trọng nắm giữ. Luôn giữ trong mình một khoản tiền, giữ lại ngôi nhà, sắp xếp sẵn đường lui cuối đời.
Kinh tế của con mạnh là nỗ lực của các con, người con hiếu thuận là lòng cảm ân đối với phụ mẫu. Chúng ta không từ chối nhận tài trợ, chúng ta cũng không nên từ chối sự hiếu thuận từ các con. Nhưng cũng vẫn phải dựa vào bản thân mình là chính, tự có kế hoạch cuộc sống của mình.
2. Giai đoạn thứ hai
Sau năm 70 tuổi không bệnh không tật, cuộc sống vẫn có thể tự chăm sóc bản thân, điều này không phải vấn đề to tát gì, nhưng lúc này đây đã thực sự ý thức, bản thân già thật rồi, dần dần thể lực và tinh lực đều không còn được như trước, phản ứng càng ngày càng tệ hơn, ăn uống chậm chạp - tránh bị nghẹn, đi đứng từ từ - tránh bị ngã. Bạn không thể tiếp tục dũng cảm, cần để ý chăm sóc bản thân!
Đừng tiếp tục quản này quản kia, quản con quản cái, quản cả đời thứ ba, thật ra bạn đã quản cả một đời người, ích kỷ một chút, quản tốt bản thân mình là được rồi, mọi thứ cần kiếm chế mức độ vừa phải, giúp quét dọn, cố gắng giữ gìn sức khỏe của chính mình duy trì lâu thêm một chút. Hãy cho chính mình thời gian để có thể sống độc lập càng lâu càng tốt sẽ tốt hơn so với cuộc sống cầu,nhờ vả người.
3. Giai đoạn thứ 3.
Khi sức khỏe kém đi, cần có sự trợ giúp từ người khác! Nhất định phải được chuẩn bị kỹ lưỡng, tuyệt đối hầu hết mọi người sẽ không thể lường trước ải này. Cần điều chỉnh tâm trạng, để thích ứng. Sinh lão bệnh tử là thường thái đời người nhất định phải đối mặt. Đã là giai đoạn cuối cùng trong cuộc đời chẳng có gì đáng sợ hãi, khi đã có sự chuẩn bị bản thân sẽ không quá buồn tủi.
Hoặc đi vào viện dưỡng lão hoặc thuê bảo dưỡng chăm sóc tại nhà, tùy vào khả năng,mà bố trí thích hợp, mọi thứ đều luôn có cách giải quyết, nguyên tắc là không để mặc con cái lo liệu, đừng tạo cho con trẻ thêm quá nhiều gánh nặng tâm lý, việc nhà, kinh tế. Bản thân tự khắc phục nhiều một chút, cả đời bươn trải có những đau khổ và khó khăn nào chúng ta chưa từng trải qua, tin rằng cuộc hành trình cuối đời chỉ cần bình tĩnh chúng ta có thể vượt qua một cách dễ dàng.
4. Giai đoạn thứ tư.
Khi tinh thần tỉnh táo, nhưng bệnh lý không cách nào chữa khỏi, cuộc sống hoàn toàn tồi tệ, chúng ta nên dũng cảm đối mặt với cái chết, kiên quyết không để gia đình,người thân và bạn bè lãng phí thời gian tiền bạc vô ích để giúp chúng ta giành lại cuộc sống với tử thần.
Tóm lại, cho dù bạn thọ lâu đến mức nào, cuối cùng cũng là một con người, câu nóinày tuyệt nhiên không bi ai, không khủng khiếp, tất cả phụ thuộc vào cách sắp xếp cuộc sống của bạn, để xem bạn có phải là người có một tâm lý trưởng thành. Cảm thấy xứng đáng thì hãy hành động ngay, đừng quên, kiếp người chỉ có một lần, bắt gặp niềm vui và hạnh phúc, thì đừng bao giờ để dành lại kiếp sau.
Sưu tầm.
"Con trai hỏi: “Sau này mẹ muốn ở với anh hay em?” Tôi đáp: “Mẹ không ở với đứa nào cả.”
Bữa cơm hôm ấy chỉ có ba mẹ con.
Đang ăn, thằng anh bỗng hỏi:
“Mẹ này, sau này mẹ già, mẹ muốn ở với con hay em?”
Thằng em chen vào:
“Ở với con cũng được. Nhà con còn phòng.”
Tôi gắp thức ăn vào bát hai đứa:
“Mẹ không ở với đứa nào cả.”
Cả hai cùng ngẩng lên.
“Mẹ sợ phiền chúng con à?”
“Không.”
Tôi hỏi:
“Hai đứa còn giữ chìa khóa nhà này không?”
Chúng nhìn nhau.
Ngày thằng anh cưới vợ ra riêng, tôi đưa nó một chiếc chìa khóa:
“Đi đâu thì đi, nhà này vẫn là nhà con.”
Mấy năm sau đến lượt thằng em, tôi cũng đưa một chiếc.
Nhưng từ đó, chúng chẳng mấy khi dùng.
Lúc thì gọi trước: “Mẹ có nhà không?”
Lúc thì đứng ngoài cổng bấm chuông.
Tôi cười theo.
Nhưng trong lòng hơi buồn.
Ngày bé, chúng chưa bao giờ hỏi tôi có được về nhà hay không.
Đói thì chạy vào bếp. Mệt thì nằm vật ra giường. Đi học về quăng cặp xuống rồi gọi:
“Mẹ ơi, con đói!”
Lớn lên, chúng có nhà riêng, có vợ con.
Căn nhà này dần trở thành nơi chúng “về thăm mẹ”.
Chỉ có tôi vẫn gọi nó là nhà của các con.
Thằng anh hỏi:
“Nhưng chuyện đó liên quan gì đến việc mẹ ở với ai?”
Tôi nói:
“Nếu mẹ ở hẳn với con, em muốn gặp mẹ lại phải sang nhà anh.”
“Nếu mẹ ở với em, con lại phải sang nhà nó.”
“Còn mẹ ở đây…”
Tôi nhìn quanh căn nhà cũ.
“…thì cả hai đứa đều đang về nhà.”
Hai đứa im lặng.
Tôi biết chúng thương tôi.
Chính vì biết nên tôi không muốn tình thương ấy biến thành một cuộc phân công:
Tháng này mẹ ở nhà anh.
Tháng sau mẹ sang nhà em.
Tết này đón mẹ bên nào.
Không phải nhà các con không tốt.
Mà vì tôi vẫn còn nhà của mình.
Ở đây, mọi thứ vẫn ở đúng chỗ của nó.
Và tôi vẫn có thể mở cửa hỏi các con:
“Hôm nay ở lại ăn cơm không?”
Thằng em hỏi:
“Nhưng sau này mẹ yếu thì sao?”
“Đến lúc mẹ không tự lo được nữa, mẹ sẽ nhờ.”
“Các con tưởng mẹ không cần à?”
“Cần chứ.”
Tôi nhìn hai đứa:
“Nhưng khi mẹ vẫn tự mở được cửa nhà mình, cứ để mẹ ở đây.”
Thằng anh nói nhỏ:
“Con cứ nghĩ đón mẹ về ở cùng mới là có hiếu.”
Tôi lắc đầu:
“Các con muốn chăm mẹ, mẹ vui.”
“Nhưng thương mẹ thì đừng vội lấy hết những việc mẹ vẫn còn tự làm được.”
Ăn xong, hai đứa chuẩn bị về.
Thằng anh bỗng móc ví, lấy ra một chiếc chìa khóa đã cũ:
“Con vẫn giữ đây.”
Thằng em cũng lấy chìa khóa của nó ra:
“Con cũng thế.”
Tôi không nói gì.
Chỉ thấy căn nhà tự nhiên ấm hơn một chút.
Chủ nhật tuần sau, tôi đang nấu cơm thì nghe tiếng cửa mở.
Không chuông.
Không điện thoại hỏi tôi có nhà không.
Thằng anh bước vào, vợ con theo sau.
Chưa đầy mười phút, cửa lại mở.
Thằng em đưa hai đứa nhỏ vào.
Tôi hỏi vọng ra:
“Hôm nay hẹn nhau à?”
“Không.”
“Thế sao về cùng ngày?”
Thằng anh đáp:
“Thì về nhà thôi mẹ.”
Tôi quay mặt vào nồi canh, giả vờ nếm lại.
Ngày các con còn nhỏ, căn nhà này cần có tôi để chúng lớn lên.
Bây giờ chúng đã lớn, tôi mới hiểu mình vẫn muốn ở đây vì một lý do khác:
Giữa những căn nhà chúng phải làm chồng, làm cha, lo cơm áo và đủ thứ ngoài kia…
chúng vẫn cần một cánh cửa mà bước qua đó, chúng chỉ cần làm con.
Rồi sẽ có ngày tôi yếu đi.
Có thể tôi sẽ phải sang ở với một đứa.
Đến ngày ấy, tôi sẽ đi.
Nhưng chưa phải hôm nay.
Hôm nay tôi vẫn nấu được một nồi canh.
Vẫn nghe được tiếng chìa khóa xoay ngoài cửa.
Vẫn còn đủ khỏe để đứng trong căn nhà của mình, nhìn những đứa trẻ ngày nào giờ dắt theo con của chúng trở về.
Tôi từng nghĩ tuổi già cần nhất là có một đứa con cho mình ở cùng.
Sau này mới hiểu, đôi khi cha mẹ cố ở lại căn nhà cũ không phải vì họ không cần con.
Mà vì họ muốn giữ cho những đứa con đã lớn một nơi để trở về.
Một nơi chúng không cần làm chồng, làm vợ, làm cha, làm mẹ.
Chỉ cần mở cửa bước vào và nghe một câu:
“Về rồi à con?”
Nguồn: Sưu tầm trên Fb
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét